Tôi và Hiền yêu nhau tính đến nay đã hơn 4 năm. Từng ấy năm yêu nhau Hiền luôn khăng khăng giữ mình chờ đến đêm tân hôn. Em bảo lần đầu tiên em muốn trao cho người đàn ông là chồng chính thức của em.
- Đi công tác cùng sếp nữ, cả đêm chị ta cứ ỡm ờ buông lời dụ dỗ, tôi kiên quyết giữ mình nhưng rồi bàng hoàng khi nghe vợ tiết lộ 1 chuyện
- Biết không thể thoát được cảnh tân hôn với chồng già U50, tôi uống 2 viên thuốc ngủ tồi trùm chăn mặc kệ sự đời, ai ngờ sáng hôm sau chết ngất khi phát hiện sự thật điếng người
Vì tôi yêu Hiền nên tôi tôn trọng suy nghĩ cũng như quyết định của em. Bốn năm trời yêu chay, có lẽ chỉ có tôi và Hiền là cặp đôi hiếm lạ. Đám bạn của tôi biết chuyện thì chê tôi kém cỏi, nhận xét Hiền quá cổ hủ, cứng nhắc. Nhưng tôi nghĩ rằng Hiền là người con gái xứng đáng để tôi bỏ ra nhiều sự kiên nhẫn và chân tình. Do đó tôi không hề thấy phiền lòng về chuyện phải chờ đợi em đến đêm tân hôn. Chắc chắn tôi sẽ cưới Hiền làm vợ và khiến em trở thành người phụ nữ của riêng mình.
Thế nhưng cách đây 3 tháng Hiền lại đột ngột gạ gẫm tôi qua đêm. Hôm đó chúng tôi đi sinh nhật một người bạn và có chút hơi men trong người. Khi về và đi qua một nhà nghỉ yên tĩnh, Hiền đã ngượng ngùng hỏi tôi có muốn ở bên em đêm ấy hay không. Khi ấy tôi mừng còn không kịp, làm sao đủ sáng suốt để suy xét lý do Hiền đột ngột thay đổi quyết định, không chờ đến đêm tân hôn nữa.

Đêm ấy tôi vỡ òa hạnh phúc khi phát hiện mình thực sự là người đầu tiên của Hiền. Thời điểm đó tôi đã tự nhủ bản thân sẽ có trách nhiệm với Hiền cả đời, sẽ mang đến cho em một cuộc sống hạnh phúc yên vui. Thế nhưng ai ngờ được sáng hôm sau ngủ dậy thì chỉ còn tôi trong căn phòng vắng lặng. Hiền đã về trước từ bao giờ và không hề đánh thức tôi dậy. Tôi lấy điện thoại gọi cho em mà chẳng ai nghe máy.
Lúc ấy tôi nghĩ chắc em có việc đột xuất nên về trước và điện thoại trùng hợp hết pin chẳng hạn. Thế nhưng khi nhìn sang chiếc gối mà Hiền sử dụng đêm qua thì tôi sửng sốt khi bắt gặp một xấp tiền dày đựng trong chiếc túi nilon. Số tiền ấy không phải của tôi, vậy thì Hiền chính là người bỏ lại. Tôi đếm thấy có đến 500 triệu đồng, là khoản tiền không hề nhỏ với Hiền, em lấy đâu ra và em để lại cho tôi nhằm mục đích gì?
Mọi chuyện còn chưa dừng ở đó. Sau khi ra khỏi nhà nghỉ, tôi không tài nào tìm được Hiền. Em đã nghỉ làm và chuyển chỗ trọ từ mấy hôm, tôi không có cách nào để tìm ra em. Hiền biến mất khỏi cuộc sống của tôi như chưa bao giờ xuất hiện.
Tôi phát điên phát rồ tìm em khắp nơi trong vô vọng. Nhiều đêm tôi tự hỏi tại sao em lại đột ngột biến mất? Em yêu tôi như thế mà em nỡ lòng bỏ tôi đi hay sao? Em đi rồi tôi biết phải sống thế nào? Đáng lẽ ngay từ khi em rủ tôi qua đêm thì tôi phải đoán được có điều lạ thường. Rõ ràng em coi đó là một đêm cuối cùng của chúng tôi.
Từ ngày Hiền biến mất đến nay là tròn 3 tháng. Hôm nọ một người bạn của tôi đi công tác trong Sài Gòn bất chợt gửi cho tôi vài tấm ảnh. Sau khi xem xong những tấm ảnh ấy mà tôi hoảng hốt thẫn thờ. Ảnh chụp lại Hiền cùng vài người bạn đi dạo phố. Hóa ra Hiền đã chuyển việc vào trong Sài Gòn và bắt đầu một cuộc sống mới.

Ngay lập tức tôi bay vào gặp em để đòi ở em một câu trả lời. Tôi đã cất công tìm đến nơi, Hiền cũng không giấu giếm tôi thêm nữa. Em bảo số tiền ấy là bố tôi đưa cho em để em rời xa tôi. Ông tìm đến gặp Hiền và nói rằng tôi là con trai duy nhất, ông muốn tôi có một cuộc hôn nhân thật hoàn hảo với người vợ môn đăng hộ đối. Chứ không phải là cô gái xuất thân nghèo khổ, điều kiện quá bình thường như Hiền. Ông còn tuyên bố nếu tôi khăng khăng cưới Hiền thì ông sẽ từ mặt luôn con trai.
Ông đã nói thế, Hiền đành chấp nhận buông tha cho tôi. Nhưng vì yêu tôi nên em cam nguyện trao lần đầu tiên cho tôi. Em rời xa là để tôi được hạnh phúc chứ không phải vì số tiền kia nên em đã trả lại cho tôi.
Nghe em kể lại đầu đuôi sự việc mà tôi thẫn thờ không thốt nên lời. Hóa ra sau lưng tôi, em đã phải chịu ấm ức tủi thân như thế. Tôi nắm chặt tay Hiền, hỏi em có muốn làm vợ tôi không? Nếu em đồng ý thì tôi sẽ bằng mọi giá để em trở thành cô dâu của mình.
Thế nhưng bố tôi là người rất nghiêm khắc và kiên định, mẹ tôi đã mất sớm, mình ông ở vậy nuôi tôi khôn lớn. Tôi không bao giờ muốn bố con chia cắt, phải thuyết phục ông như thế nào đây? Xin mọi người cho tôi một lời khuyên.