Nhưng kết quả làm tôi sững sờ, rõ ràng thằng bé là con trai của tôi. Vậy tại sao nó lại giống gã hàng xóm kia như một khuôn đúc ra? Nhưng sau đó tôi cũng bỏ qua chuyện này, kết quả xét nghiệm làm tôi thấy yên tâm.
Chúng tôi yêu nhau được 3 tháng thì anh cầu hôn tôi. Nghĩ yêu lâu dài hay nhanh chóng cũng chẳng quam trọng, bởi tôi chính là minh chứng. Vì thế, tôi đồng ý lời cầu hôn.
Tôi và chồng đã cãi nhau to. Chồng tôi cho rằng tôi có tình cảm với người bạn kia. Vì tức giận khi bị thôi việc, tôi đã nói cho bỏ tức: “Đúng rồi, ít ra thì người ta cũng không làm tôi thôi việc mất mặt như vậy, còn anh xem anh đã làm gì”.
Tôi và chồng có nhà riêng, thường xuyên về thăm bố mẹ hai bên. Nhưng mấy tháng gần đây, mẹ chồng tôi hay nói bóng gió bảo tôi không cần về, chồng tôi về là được rồi.
Đến khi chồng thông báo nhân tình có thai thì tôi mới quyết định ly hôn. Tôi đã sức cùng lực kiệt khi thấy chồng mù quáng không đường về. Giờ anh bỏ rơi vợ con để chọn nhân tình, tôi cũng đành xuôi theo.
Tôi hạnh phúc lâng lâng nhắn tin cảm ơn chồng. Chồng tôi ngơ ngác hỏi vì sao tôi lại cảm ơn. Tôi cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ người chuyển tiền cho tôi không phải là chồng, vậy thì là ai?
Cuối tuần vừa rồi, cô bạn thân của tôi sinh con. Ngày trước tôi nghe Phượng nói có quen một người nhưng chẳng nghe tin cưới xin gì, bất ngờ thấy cô ấy cập nhật một tấm hình đứa trẻ mới sinh bị che mặt.
Lần gần đây nhất tôi tức giận vì chồng chính là vì anh chơi game rồi quen biết vài cô gái trên đó. Tôi thấy họ thường xuyên nhắn tin với nhau từ trong game ra đến tin nhắn Zalo, Facebook.
Khi vợ sinh con, Lý đến gặp bác sĩ từng khám thai cho vợ để hỏi rõ vấn đề. Vị bác sĩ này nói rằng, trước đây vợ Lý đã phá thai rất nhiều lần nên ảnh hưởng đến sức khỏe. Lý làm chồng sao không biết chuyện này?
Vậy mà chồng tôi lần nào cũng đồng ý, làm tôi rất bực mình. Lần gần nhất, chị chồng mượn tiền chồng để mua cho con cái giường mới. Tôi điên người lên trách chồng thì anh bực tức nói tôi không biết nghĩ cho chị gái trong nhà.
Tôi mới mất con 2 tháng, chưa gì mẹ chồng đã bắt phải "thả" để tiếp tục có thai. Không những vậy, bà còn mang rất nhiều thuốc bổ không có nguồn gốc rồi bắt tôi uống.
Những lúc tiêm truyền đến vỡ ven, mẹ chồng tôi còn nhắc nhở con trai: "Con nhìn vợ mà thương vợ. Chẳng ai có bầu mà khổ như nó đâu". Thế rồi mọi chuyện cũng qua, cuối cùng tôi cũng đến ngày sinh.
Cuộc gặp kéo dài hơn 3 tiếng. Tôi nghe hết câu chuyện của mẹ chồng mới biết bây giờ bà cũng cô đơn một mình, không chồng không con. Bản thân lại xấu hổ với chồng con cũ nên không dám ra mặt.
Tôi quen chồng mình khi anh còn đi học. Ngày ấy chồng tôi nghèo lắm, chẳng có tiền để học tiếp. Sang đến năm 3, anh định bỏ học nhưng tôi nhất quyết không cho. Còn nói sẽ kiếm tiền để anh trang trải.
Người ta nói con chăm cha không bằng bà chăm ông. Dù chúng tôi có tốt với mẹ chồng đến cỡ nào cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng bà.
Cách đó vài hôm, tôi nhận lời mời đi họp lớp với bạn. Dù sao thì sau tất cả, tôi cũng cần cân bằng cuộc sống để chuẩn bị làm mẹ đơn thân. Nhưng điều mà tôi không ngờ là hôm ấy, người thích tôi năm xưa cũng đến.
Tôi cứ phơi phới mà chồng thì không thèm động vào. Người lúc nào cũng bức rức khó chịu. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi ngã vào lòng một người đàn ông trẻ kém tôi 4 tuổi, chưa kết hôn cùng là đồng nghiệp công ty tôi.
Thế rồi khi nấu ăn, tôi phát hiện một cánh tủ bếp bị kẹt. Tôi có gọi chồng ra sửa, bình thường anh sẽ làm ngay. Vậy mà hôm đó, anh lại bảo bận, sáng mai sẽ làm. Ngày mai đi làm về, tôi thấy cánh tủ bếp đã như bình thường.
Yêu nhau được 3 tháng thì Hải rủ em về nhà chơi. Lúc này bọn em vẫn chưa xác định kết hôn, nhưng anh nói bố mẹ rất muốn gặp mặt. Từ khi trưởng thành, anh chưa bao giờ dẫn cô gái nào về nhà
Quả thật sang đến năm thứ 2 của hôn nhân, tôi đành dứt áo ra đi. Bởi lẽ lúc ấy, Tài không chỉ nướng tiền vào đỏ đen mà còn bắt đầu ngoại tình. Đối với tôi, điều này như giọt nước tràn ly, khiến chúng tôi phải tan vỡ.