Trang chủ Xã hội

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi!

11/03/2018 08:42

Mọi người vẫn nghĩ viện dưỡng lão là nơi con cái bỏ mặc cha mẹ họ với tuổi già. Tuy nhiên đằng sau cánh cửa, ký ức không bị ngưng đọng, nó vẫn hòa mình vào dòng chảy thường nhật để các cụ tiếp tục vui sống.

Trong suy nghĩ của hầu hết chúng ta, viện dưỡng lão là nơi buồn tẻ nhất thế gian. Ở thế giới cô lập đó chỉ là những người già neo đơn đang cố bám víu cuộc sống, rồi lẳng lặng nhìn năm tháng trôi đi phía sau cánh cổng. Cảm giác như một thế giới mà người đến rồi lại ra đi như mây gió và chẳng ai quan tâm.

Tuy nhiên trong suy nghĩ của các cụ tại viện dưỡng lão Diên Hồng (Hà Đông, Hà Nội), mọi thứ lại hoàn toàn khác. Nói chính xác hơn, đây không phải là viện - dưỡng - lão mà là NHÀ - một mái nhà chung chưa bao giờ ngớt tiếng cười nói.

Cùng trong viện dưỡng lão mà, mình cứ vui hết mình thôi!
Đến bữa cơm tối, bà Cẩm (82 tuổi) lặng nhìn các thành viên khác ăn cơm. Bao giờ cũng thế, bà Cẩm phải chờ mọi người dùng bữa no nê rồi bà mới bắt đầu cầm đũa. Nhiều anh chị ở trung tâm không hiểu, các cụ ông cụ bà khác cũng chẳng rõ sao bà Cẩm lại có hành động "kỳ quặc" như thế!

"Là vì chút bình tĩnh, chút ưu tư, chút mong chờ", bà Cẩm không muốn "vồ vập" ăn ngay, mà mọi thứ cứ chầm chậm trôi qua để tận hưởng thật trọn vẹn.

Bà Cẩm đã sống ở đây 2 năm, ký ức trong từng ấy thời gian của bà cô đọng vỏn vẹn ở 2 từ: Vui và tốt! Nào là ngồi bên nhau uống nước, cùng xem ti vi, cùng hát hò, cùng ăn cơm. Hoặc thích thú hơn nữa thì chơi tú lơ khơ, ôm mèo... trên những tấm bìa giấy.

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 1
Hai cụ già tưởng tượng mình đang ở trong phòng thi và "bạn nam" đang quay cop bài của "bạn nữ".
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 2
Cụ bà đang ôm chú mèo con vào trong lòng.
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 3
Họ cùng nhau sống hạnh phúc trong những bức tranh vẽ.

Lần gần đây nhất, một nhóm tình nguyện viên đã mang đến ý tưởng vui chơi thông qua những tấm bìa carton. Nhiệm vụ của các cụ chỉ là chui đầu vào vòng tròn được khoét sẵn và tưởng tượng như mình đang cùng nhau thư giãn vậy đó. Ừ thì, trong viện dưỡng lão mà, mình cứ vui hết mình thôi! Bởi lẽ cuộc đời có bao lâu, miễn sao vui vẻ sống trọn kiếp người là mãn nguyện rồi. 


Bà Cẩm nhớ lại cái lần chui mặt vào những miếng bìa giấy rồi phụt cười: "Vui, vui lắm đó!". Mọi cảm xúc khi đó đều thật "trẻ con", ngây ngô và rất tự nhiên. Nhìn vào đó sẽ chẳng ai còn dám nghĩ, thời gian sẽ ngừng lại sau cánh cổng viện dưỡng lão. Bởi mọi thứ ở đây đều được "mua đi bán lại" thông qua những nụ cười.

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 4
Các cụ chia sẻ cùng nhau từng bữa cơm, giấc ngủ.
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 5
Cuộc sống tập thể giúp các cụ vơi đi phần nhiều nỗi cô đơn, trống vắng.

Các cụ vào đây rất thích vì được khám sức khỏe định kì, tổ chức sinh nhật, chụp ảnh Tết và có đông người quây quần bên nhau. Điều này khác hẳn với viễn cảnh trước đó khi còn ở nhà: ốm yếu, một mình nên thành ra cô đơn! 


"Yếu quá rồi, nên nếu thuê người chăm sóc thì cũng bằng tiền vào viện dưỡng lão. Tôi không muốn làm phiền con phiền cháu..." - bà Cẩm thủ thỉ cái lý do mà theo tôi là có chút khó khăn và chạnh lòng để nói ra. "Con cháu là một chuyện, chúng nó còn bận, chẳng thể chăm sóc được mình".

- "Thời gian đầu bà có tủi thân không?"

- "Không! Vì sao phải tủi, dần dần rồi quen. Con cháu vẫn đều đặn vào thăm tôi mỗi tuần đấy thôi!"

Bởi, viện dưỡng lão không phải là nơi con cái bỏ mặc cha mẹ họ với tuổi già.


Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 6Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 7Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 8

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 9

Tại viện dưỡng lão Diên Hồng có 77 cụ, hầu hết đều bệnh tật nhưng vì không muốn phiền con cái nên đăng ký vào đây.
Dù xa con cháu nhưng vẫn vui sống có ích

Ở viện dưỡng lão Diên Hồng không có những nỗi đau, âu chỉ có những ánh mắt đau đáu của nhiều cụ bệnh tật trở nên ám ảnh mãi. Đôi bàn tay run run, bàn chân chập chững dò đường đi về phòng. Cái xe đẩy đi trước, cụ ông lại theo sau. Buồn đôi khi cũng chỉ vì ốm yếu, cứ mãi gắn chặt thân thể với chiếc xe lăn nên thành ra ít được tự do.

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 10
Cuộc sống các cụ gắn liền với xe lăn...
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 11
... cùng chiếc gậy sắt.

Một bà cụ tóc bạc phơ không buồn ăn hết bữa cơm tối. Bà mải nhìn gói bỏng ngô trên đấy có gắn cái hình bé xinh, đề dòng chữ: Chúc mừng 8/3. Bà nặng tai nên không thể nghe rõ. Nhưng khi được hỏi sống ở đây có vui không, nhận quà có vui không, bà đáp lại bằng những nụ cười. Nói đoạn, bà lên xe lăn về phòng nằm nghỉ...

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 12
"Sống đơn giản, mạnh khỏe, sống mỗi ngày cho vui là được", vẫn giọng điệu chậm rãi bà Cẩm xuýt xoa. Chính bởi thế viện dưỡng lão Diên Hồng thường hay tổ chức các chương trình văn nghệ, vui chơi để các cụ được hòa mình và sống tốt hơn. Như Tết vừa rồi đó, bà Cẩm và nhiều cụ ông cụ bà khác không về nhà. Họ cùng ở lại đón một cái Tết giản dị bên nhau, cho ra đời bộ ảnh "hồi xuân" nhiều màu sắc trong những tà áo dài duyên dáng.

Không hiểu sao nhưng ở đây, các cụ thích nghe nhạc. Bữa nào ăn cơm ti vi cũng mở xập xình mấy bản nhạc vui tai, hình ảnh đều đặn chạy vun vút thu vào tầm mắt. Có chút âm thanh, có chút hình ảnh, dường như mọi thứ đỡ nhạt nhẽo. Nếu chiếc xe lăn xếp thứ nhất, thì ti vi đứng thứ hai về "tình bạn" với các cụ. Dẫu sao với thế giới tách biệt ngoài kia, nhìn qua lăng kính truyền hình còn thú vị hơn những chiều nắng tắt mòn mỏi qua khung cửa sổ. Bởi khi đó lại nhớ nhớ nhung nhung, lại nhìn về xa xăm rồi nhỡ đâu đôi mắt lại ươn ướt..

Chẳng ai muốn thế và cũng chẳng ai mong thế...!

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 13
Bà Cẩm chụp ảnh áo dài đón Tết bên người bạn của mình.
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 14
Các cụ hoan hỉ trong những ngày Tết đến xuân về.

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 15

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 16
Không gian sống gọn gàng, ngăn nắp của các cụ tại viện dưỡng lão.

Xong bữa tối, các điều dưỡng viên bắt đầu công việc dọn dẹp và vệ sinh cho các cụ. Chương trình âm nhạc kết thúc, mỗi cụ lại đều đặn về từng phòng riêng. Người mở ti vi theo dõi thời sự, người áp tai vào chiếc radio. Thành thử ở trung tâm Diên Hồng, có nhiều hơn 1 thứ âm thanh của sự sống.

- "Các bà có nhớ hết được tên nhau không?

- "Không thể, vì chúng tôi lẫn rồi, lúc nhớ lúc quên".

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 17
Cô điều dưỡng viên giúp cụ ông đứng lên xe đẩy.
Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 18
Cụ nở nụ cười tươi bước về phòng nghỉ ngơi.

Nhưng tôi mong, những niềm vui trong khoảng thời gian sinh sống tại đây các cụ sẽ nhớ mãi. Như cụ bà Cẩm bảo, ở viện dưỡng lão be bé này, người này đến rồi lại đi, người khác lại tới. Là một vòng luân chuyển nên không bao giờ thiếu đi những người bạn - những thành viên đặc biệt trong đại gia đình đặc biệt.

Mỗi cụ một hoàn cảnh, một nỗi đau nhưng khi đến với nhau, họ cùng trân quý những kỷ niệm và dành tặng niềm vui để tiếp tục vui sống. Và thế là, đằng sau cánh cửa của viện dưỡng lão, ký ức không phải bị ngưng đọng, nó vẫn hòa mình vào dòng chảy thường nhật để biến những điều tưởng như tẻ nhạt nhất thành nụ cười.

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi! ảnh 19
Dù sao thì các vụ vẫn vô lo yêu đời thôi, để màu tóc xanh vẫn mãi xanh...
Cụ già 82 tuổi bị con trai đuổi ra khỏi nhà, ngủ ngoài đường suốt 3 ngày trời vì nguyên nhân không ai ngờ
Suốt ba ngày trời, cụ bà 82 tuổi phải nằm ngủ ngoài đường vì bị vợ chồng người con trai đuổi ra khỏi nhà, theo...
XEM TIẾP
Xót xa cảnh cụ già dãi nắng dầm mưa nhặt rác nuôi con
Dù đã 69 tuổi, người cha già vẫn phải đi nhặt rác hằng ngày để nuôi đứa con gái bệnh tật nằm liệt giường suốt...
XEM TIẾP
Hơn 10 năm trôi qua, cụ già 60 tuổi vẫn sống bên lề đường chờ vợ bỏ đi và con trai đã chết quay về
Câu chuyện về cụ già trên đang được chia sẻ rất nhiều trên các mạng xã hội Thái Lan và có rất nhiều người đã...
XEM TIẾP
Ngày: 21/08/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Cải thảo (kg)  8.000 TP.HCM
 Xà lách búp (kg)  6.000  TP.HCM
 Cải bắp tròn (kg)  4.000 TP.HCM 
 Cải ngọt (kg)  6.000 TP.HCM 
Cải bẹ xanh (kg) 8.000 TP.HCM
Rau muống nước (kg)17.000 TP.HCM

Rau muống hạt (kg) 

7.500 TP.HCM
Cải thìa (kg) 7.000 TP.HCM
Rau quế (kg) 14.000 TP.HCM
Bầu (kg) 7.000 TP.HCM
Su su (kg) 4.000 TP.HCM
Khoai lang bí (kg) 5.000 TP.HCM
Cà chua (kg) 8.000 TP.HCM
Bông cải xanh (kg) 24.000 TP.HCM
Cà rốt (kg) 16.000 TP.HCM
Củ cải trắng (kg) 5.000 TP.HCM
Su hào (kg)12.000 TP.HCM
Đậu hà lan (kg)55.000 TP.HCM
Đậu côve trắng (kg) 15.000 TP.HCM
Khoai tây hồng (kg) 13.000 TP.HCM
Bí đỏ (kg) 7.000 TP.HCM
Bí xanh (kg) 5.000 TP.HCM
Khổ qua (kg) 6.000 TP.HCM
Dưa leo5.000 TP.HCM
 Đậu bắp (kg)  10.000 TP.HCM