Về quê sinh con gái 1 tháng, tôi trở ra thì sốc nặng khi cả nhà chồng đang làm giỗ đầu cho mình

08/09/2016 13:36

Cả nhà chồng, đang hối hả làm đám giỗ đầu cho ai đó. Cho đến khi nhìn thấy ảnh mình trên bàn thờ thì tôi hoàn toàn ngã gục.

Tôi về làm dâu nhà anh mà không có được sự đồng ý của bố mẹ chồng. Chính vì thế mà những tháng ngày làm dâu của tôi khi mới bắt đầu vô cùng cơ cực. Tôi vẫn phải đi làm như anh vậy mà mọi việc nhà tôi vẫn phải làm đủ hết cả, không chừa ra một việc gì dù là nhỏ nhất như đổ rác. Sáng nào tôi cũng phải thức dậy từ sớm, lo hết bữa sáng cho bố mẹ chồng rồi mới được đến cơ quan làm việc. Tới trưa, việc cơ quan còn chưa xong, tôi đã phải lao vội về nhà để lo cơm nước cho bố mẹ chồng. Rửa bát xong xuôi, tôi mới được quay lại cơ quan làm việc tiếp trong tình trạng mệt mỏi rã rời. Và công việc ấy lại tiếp tục vào buổi chiều tối. Không phải nói ngoa chứ chưa con mọn mà có những ngày, tới 11 giờ đêm, tôi mới được lên giường đi ngủ.

Dù mệt mỏi, vất vả nhưng tôi không bao giờ kêu ca, than vãn, ngay cả khi làm đủ mọi việc vẫn bị mẹ chồng mắng là lười biếng. Tôi chỉ mong sự tận tình, tận tâm của mình sẽ khiến cho bố mẹ chồng thấu hiểu. Rồi từng ngày, họ sẽ mở lòng ra với tôi. Nhưng những điều tôi nói có vẻ như chỉ đến trong giấc mơ thôi thì phải. Cũng may, chồng tôi vẫn còn bên cạnh, an ủi, động viên tôi nên tôi cũng cảm thấy đỡ tủi thân phần nào.

Mọi hy vọng về một mối quan hệ tươi sáng hơn trong tôi bùng cháy khi tôi báo tin mang thai. Có vẻ như tôi đúng khi bố mẹ chồng có thái độ niềm nở hơn với tôi rất nhiều. Không những thế, mẹ chồng còn chủ động giúp đỡ tôi vài việc trong nhà để tôi có thêm thời gian nghỉ ngơi. Đứa con này đúng là thiên thần mang lại may mắn cho tôi rồi. Cho tới khi tôi mang thai tới tháng thứ 4 thì…

Về quê sinh con gái 1 tháng, tôi trở ra thì sốc nặng khi cả nhà chồng đang làm giỗ đầu cho mình - Ảnh 1
Mẹ chồng đã mở lời đầy mùi mẫn, tình cảm như thế thì tôi còn nói được gì hơn nữa. (Ảnh minh họa)

Bác sĩ siêu âm nói rằng tôi mang thai con gái. Lòng tôi khi ấy vui mừng tột độ. Tôi, con trai hay con gái đều không quan trọng, tôi chỉ cần mong con mình khỏe mạnh mà thôi. Lúc báo tin này với nhà chồng, mọi người vẫn cười nói nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cứ có cảm giác bất an trong lòng. Một dự cảm không may gì đó có thể xảy ra với tôi trong thời gian tới. Trước khi sinh khoảng một hai ngày, mẹ chồng gọi tôi vào phòng thủ thỉ:

- Con à, con biết đấy, sức khỏe của bố mẹ dạo này đều không được tốt. Thời gian tới mẹ muốn đưa bố nhập viện để điều trị bệnh. Mẹ sợ sẽ không có đủ thời gian để chăm sóc cho con lúc ở cữ. Nên mẹ có ý thế này, mẹ muốn đưa con về ngoại sinh con. Đợi đầy tháng, mẹ sẽ thu xếp về đón con lên. – Giọng mẹ chồng tôi tha thiết lắm

Mẹ chồng đã mở lời đầy mùi mẫn, tình cảm như thế thì tôi còn nói được gì hơn nữa. Vả lại về quê ngoại sinh, tôi sẽ được lợi đủ đường. Vậy là tôi đồng ý với mẹ chồng. Tôi nào biết được… Tôi vượt cạn chỉ có bên ngoại. Bên nội gọi điện thì ai cũng cáo bận lắm, không về được. Còn chồng tôi, anh cũng lấy lý do đi công tác đột xuất để vắng mặt. Lòng dạ như có lửa đốt, tôi chỉ mong mau chóng hết tháng ở cữ để trở về xem có chuyện gì đã xảy ra. Và lúc bước chân đến nơi, tôi chỉ ước, giá như mình đừng quay lại.

Về quê sinh con gái 1 tháng, tôi trở ra thì sốc nặng khi cả nhà chồng đang làm giỗ đầu cho mình - Ảnh 2
Cho đến khi nhìn thấy ảnh mình trên bàn thờ thì tôi hoàn toàn ngã gục. (Ảnh minh họa)

Tôi sốc nặng đến mức tay chân bủn rủn, không còn sức lực để bế nổi con gái bé bỏng trên tay nữa. Cả nhà chồng, đang hối hả làm đám giỗ đầu cho ai đó. Cho đến khi nhìn thấy ảnh mình trên bàn thờ thì tôi hoàn toàn ngã gục. Lắp bắp hỏi mẹ chồng chuyện gì đã xảy ra thì câu trả lời tôi nhận lại được chỉ thấm đầy sự tủi nhục, xót xa:

- Cái ngữ sinh được con gái như cô thì nhà này coi cô như đã chết từ cái lúc cô bước chân về nhà cô rồi. Làm giỗ đầu cho cô thế này đã là phúc phận cho cô lắm rồi đấy!

Tôi không dám tin cả nhà chồng mình lại có hành động trơ trẽn đến như vậy. Chồng tôi thì nhìn tôi bằng ánh mắt vô cảm, như thể tôi đã không còn là vợ anh nữa vậy. Anh chỉ đến bên mẹ, ngoan ngoãn nghe lời mẹ nói. Tôi bàng hoàng, không hiểu nổi mình đã làm sai chuyện gì để đến nông nỗi này.

Hiện tại tôi vẫn đang ở nhà chồng các bạn ạ. Nhưng hình như chẳng ai coi tôi tồn tại hết khiến tôi đau đớn vô cùng. Ngay cả chồng tôi, anh dửng dưng với tôi đã đành, đằng này còn lạnh lùng với cả con tôi. Tôi không biết mình có nên tự chấm dứt những tháng ngày đau khổ này không hay cố gắng đi tìm lý do để cứu vãn tình thế nữa đây?

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tâm sự gia đình trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm chủ đề liên quan:
Xem thêm bài viết liên quan :
Đừng cười khi người khác ly hôn, vì chúng ta không biết cuộc hôn nhân của mình ngày mai sẽ ra sao
Cuộc đời vốn dĩ là thế, có được rồi lại mất đi. Bản thân của chúng ta ngày hôm nay cũng khác xa với quá...
XEM TIẾP
Tâm sự của mẹ đơn thân: Tôi thấy sợ những ngày Tết
Vài lần, tôi chạnh lòng khi nghe con kể, bạn con năm nay được về quê nội. Rồi con hỏi tôi, quê nội ở đâu,...
XEM TIẾP
Đàn ông tham lam: Vừa muốn ăn vừa muốn chiếc bánh của anh ta mãi còn
Câu chuyện được kể bởi một người đàn ông đã kết hôn với bạn gái lâu năm của mình nhưng mãi luyến tiếc người phụ...
XEM TIẾP
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM