Bố mẹ tôi có 4 người con, tôi là út, trên là 2 chị gái và 1 anh trai. Chị cả tôi là người rất xinh đẹp, từ những năm 1990 chị đã ra thành phố lập nghiệp và được nhận làm người mẫu ảnh.

Thế rồi bất chợt chị bị phát hiện ra cặp bồ với một người đàn ông giàu có và bị vợ ông ta đánh ghen. Xấu hổ, nhục nhã chị quay về quê tránh nạn và cũng để bắt đầu lại. Nhưng lúc này ai cũng quay lưng với chị. Mọi người khinh thường chị. Thậm chí anh ba còn gắt gỏng bảo chị đi ra ngoài đừng nói mình là con gái họ T mà xấu hổ cả dòng họ. Không ai hiểu rằng chị bị người đàn ông kia lừa. Chị là con gái quê, lên thành phố quá lơ ngơ nên dễ dàng rơi vào cạm bẫy của người ta.

Chỉ có bố mẹ và vợ chồng tôi giúp đỡ chị. Tôi luôn động viên chị cố gắng vượt qua. Chồng tôi thì hiền lành ít nói, anh luôn nhắc nhở tôi thỉnh thoảng sang thăm nom chị vì sợ chị nghĩ quẩn. Rồi chị cũng phục hồi tinh thần, thuê một căn nhà nhỏ mở tiệm cắt tóc gội đầu và phất lên nhanh chóng. Chị mua được nhà riêng, cửa hàng cũng mở rộng thêm.

Nhưng họ hàng thì vẫn có thành kiến với chị nên chị chẳng chơi với ai. Chị nhận đứa con gái lớn của tôi làm con nuôi.

Một năm trước, chị đi khám và phát hiện ra bị ung thư giai đoạn cuối, chữa trị 2 tháng trời cũng chỉ có mình tôi và con gái lớn chăm nom ở bệnh viện. Trước khi chết, chị viết di chúc để lại căn nhà và mảnh đất cho tôi, tùy tôi xử lý.

Từ lúc tôi có hơn tỷ bạc, các anh chị đua nhau đến vay, nhưng một câu lỡ lời của anh trai khiến tôi bừng tỉnh hiểu ra họ chỉ muốn xâu xé tiền của tôi - Ảnh 1

Nếu tôi cho họ mượn thì khó có thể đòi lại được. (Ảnh minh họa)

Sau khi chị mất, tôi đem di ảnh của chị về thờ. Còn căn nhà thì 2 tháng trước tôi đã bán được 1,4 tỷ.

Số tiền này tôi trích ra 300 triệu để cho chồng nhập con giống về làm trang trại. Làm một sổ tiết kiệm 200 triệu cho con gái lớn đến khi nó đi lấy chồng thì cho làm của hồi môn do mẹ nuôi để lại. Còn lại 900 triệu tôi dự định gửi ngân hàng lấy lãi hàng tháng lo sinh hoạt phí và tiền ăn học cho các con.

Thế nhưng, từ lúc biết tôi bán nhà có tiền, chị hai và anh ba liền đến hỏi vay rất nhiều lần. Ai cũng trình bày đủ lý do khó khăn, nợ nần để mong tôi giúp.

Lúc đầu tôi cũng tưởng thật nên định cho vay tiền, nhưng một lần anh ba lỡ miệng nói câu: "Cô có số tiền trên trời rơi xuống như thế mà lại keo kiệt với anh chị em à?". Chị hai cũng hùa theo: "Phải, anh chị em là phải giúp nhau. Chị cả cho dì hết như thế là quá thiên vị nhưng người chết rồi thì thôi không nói đến. Giờ anh chị đang cần sửa gấp cái bếp, dì cho chị mượn 300 triệu bao giờ có chị trả".

Qua câu nói đó, tôi hiểu rằng họ coi món tiền này như là tiền trên trời rơi xuống, vậy nếu tôi cho họ mượn thì khó có thể đòi lại được. Mà không cho mượn thì lại bị mọi người đánh giá là keo kiệt, có tiền gửi ngân hàng mà không cho anh chị em vay. Tôi phải xử lý như thế nào đây mọi người? Thật lòng thì tôi không muốn cho mượn nhưng phải nói thế nào để không ai mất lòng?

Thấy chồng nói đi công tác nhưng lại ghé con hẻm nhỏ, tôi theo dõi thì bắt gặp cảnh tượng điếng người và câu nói khiến anh run sợ

Thấy chồng nói đi công tác nhưng lại ghé con hẻm nhỏ, tôi theo dõi thì bắt gặp cảnh tượng điếng người và câu nói khiến anh run sợ

Tôi biết mười mươi chồng có người khác. Tuy nhiên, khi chứng kiến 2 người họ ôm hôn, tôi quyết định không đánh ghen, không gào thét chửi bới.

Theo T.Q.L.B/ Tổ Quốc