Gia đình tôi nghèo nhưng may mắn lại sinh được hai cô con gái xinh đẹp và học rất giỏi. Đó là niềm an ủi giúp vợ chồng tôi có động lực để làm việc mỗi ngày.

Hai con gái tôi đều đang học đại học, chi phí rất lớn nên một ngày vợ chồng tôi phải làm 15 tiếng để kiếm đủ tiền cho gia đình. Sau mỗi ngày trở về nhìn thấy hai con chăm chỉ ngồi học, cơm nước sắp sẵn trên bàn khiến tôi quên hết mệt nhọc.

Cho đến một ngày con gái cả của tôi đang học năm thứ 4, đột ngột thông báo với cả nhà là sẽ bỏ học. Vợ chồng tôi lo lắng hỏi lý do thì con gái cúi mặt nói là chán học, sau đó con chạy ngay vào phòng khóa trái bên trong. Con tôi là đứa ngoan ngoãn luôn có chính kiến riêng nên tôi tin con gái bỏ học có lý do khó nói.

Nhiều ngày sau tôi hỏi con lý do bỏ học, con đều không nói, nhìn sắc mặt con nhợt nhạt nên tôi rất lo lắng. Nghe con gái thứ hai nói là: "Lúc bố mẹ đi vắng chị cũng giam mình hàng giờ trong phòng, gọi cửa kiểu gì chị cũng không mở".

Đột nhiên con gái bỏ học và thường giam mình trong phòng kín, lo sợ con đang giấu bố mẹ bí mật gì đó nên tôi đã trèo thang nhìn qua cửa sổ và sững sờ - Ảnh 1

Tôi buồn rầu khuyên con nếu có thai với người đàn ông nào đó thì nói với bố mẹ một câu. (Ảnh minh họa)

Nghi ngờ con có bí mật gì đó đang giấu giếm bố mẹ nên tôi đã dùng thang leo lên cửa sổ của con gái. Ghé mắt nhìn qua cửa sổ, tôi thấy cảnh con gái đang ôm bụng, mặt mũi con tái mét nhìn rất thương. Khi tôi lên tiếng thì con gái giật mình sau đó lại vờ như không có chuyện gì.

Đối mặt với bố mẹ, con gái vẫn nói sức khỏe bình thường không có vấn đề gì. Tôi buồn rầu khuyên con nếu có thai với người đàn ông nào đó thì nói với bố mẹ một câu, đừng tự hủy hoại đứa trẻ mà tội nghiệp nó. Nghe đến đây con gái kinh ngạc nhìn tôi mà trách, sao tôi lại nghĩ con hư hỏng đến vậy?

Con tôi nói trong tiếng nấc nghẹn, con nói là một tháng trước do quá đau bụng nên đã tự vào bệnh viện khám bệnh. Bác sĩ kết luận con tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn 3, không muốn bố mẹ tốn tiền chữa bệnh, con gái tôi quyết không nói mà âm thầm chịu đau khổ một mình.

Nghe con gái nói đến đây cả nhà tôi ôm con mà khóc, vợ chồng tôi thuyết phục con đi chữa trị, còn nước còn tát nhưng con gái nhất định không chịu vào viện. Có lẽ vì sợ bố mẹ khổ nhiều nên con gái tôi thà chịu đau đớn chứ nhất định không chạy chữa. Mọi người ơi bây giờ tôi phải khuyên con gái thế nào để cháu chịu vào bệnh viện để chạy chữa đây?

(thulan....@gmail.com)

Sau hai năm lấy chồng, tôi vẫn là gái trinh và lời thổ lộ của chồng khiến tôi không biết nên khóc hay cười

Sau hai năm lấy chồng, tôi vẫn là gái trinh và lời thổ lộ của chồng khiến tôi không biết nên khóc hay cười

Tôi không hiểu nổi cuối cùng mình lấy anh làm gì để phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc thế này.

Theo P.P.L.I/ Tổ Quốc