Lúc nhìn thấy tôi, anh ngỡ ngàng chẳng nói nên lời. Nhưng khi tôi lao vào đánh cô nhân tình bé nhỏ kia thì anh chẳng ngại ngần cho tôi một bạt tay đau đớn.
- Nửa đêm nghe tiếng bố chồng rên rỉ, tôi lén nhìn qua khe cửa để rồi thấy cảnh tượng choáng váng bên trong
- Đi công tác xa, nửa đêm say rượu bỏ qua cuộc gọi của vợ, sáng ra nhận được tin bàng hoàng, cuốn gói về ngay
Vợ chồng tôi chào đón con gái đầu lòng một năm sau ngày cưới trong niềm hạnh phúc dạt dào. Người đàn bà đã từng mang khát khao danh vọng như tôi lại chỉ muốn vui vầy bên mái ấm nhỏ bé có tiếng khóc cười của con trẻ. Tôi dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Cùng lúc đó, chồng tôi lại là người dần tiến xa hơn trong sự nghiệp. Khoảng thời gian đến khi bé Min tròn ba tuổi, chồng tôi vẫn luôn là người đàn ông hết lòng chăm lo cho gia đình. Bốn năm sau khi kết hôn, tôi phát hiện anh ngoại tình.
Lúc nhìn thấy tôi, anh ngỡ ngàng chẳng nói nên lời. Nhưng khi tôi lao vào đánh cô nhân tình bé nhỏ kia thì anh chẳng ngại ngần cho tôi một bạt tay đau đớn. Đó là lần đầu tiên sau bao năm dài yêu nhau anh đánh tôi. Lúc ấy, tôi đã không biết mình về nhà bằng cách nào. Chỉ nhớ tôi đã ôm con mà khóc không dứt cả đêm dài.

Chồng tôi sau đó đã về nhà xin lỗi tôi và hứa sẽ dứt khỏi mối quan hệ ngoài luồng kia. Anh quay về với những ân hận và hối lỗi cùng cực. Đến bây giờ, tôi đã luôn ước mong phải chi bản thân có đủ thứ tha cho một người chồng muốn quay đầu hối cải ấy. Vì tôi chưa khi nào cho anh cơ hội một lần nữa được yêu thương gia đình. Tôi lạnh lùng và xa cách suốt hai năm dài sau đó. Và tất nhiên, chẳng người đàn ông nào có thể chịu đựng điều đó. Một lần nữa, anh lại ngoại tình. Nhưng lần này anh đã mong tôi có thể đồng ý ly hôn.
Đàn bà càng yêu lại càng hận khi bị phản bội đến ê chề. Tôi chính là như thế. Dù trong 2 năm dài đó, một lần tôi cũng không chịu ôm chồng, nhưng tôi thương anh hơn mọi điều. Vậy mà lại lần nữa, anh phản bội tôi, tôi hận càng thêm hận. Tôi mãi không bao giờ chấp nhận ly hôn, tôi muốn anh phải ở bên tôi đến suốt cuộc đời này. Anh đừng mong có thể xa tôi và con hay phá bỏ gia đình mà tôi đã từng hy sinh cả sự nghiệp để gầy dựng. Nhưng, lại là hai từ “phải chi”. Phải chi lúc đó tôi có thể hiểu gia đình này nào chỉ có tôi và chồng tôi, mà còn có cả đứa trẻ nhỏ đang dần nhận thức mọi điều xung quanh.

Lúc ấy, Min bé nhỏ của tôi chỉ mới 7 tuổi. Con bé rất quấn ba mình. Với nó, ba luôn là người anh hùng với những sáng kiến tuyệt vời. Chồng tôi đã đi cùng con gái trên chặng đường lớn lên của cô bé từ những ngày đầu. Từ việc tắm rửa, cho con ăn, ru con ngủ, khi ấy anh đều giành làm dù có mệt thế nào. Anh là người dạy con đi những bước đầu tiên. Anh cùng con bơi, đá banh rồi bế bồng con đi lòng vòng thành phố rộng lớn. Không khó hiểu khi con gái tôi rất yêu thương và kính trọng ba mình khi còn rất nhỏ.
Và việc anh có hạnh phúc mới, dần ít thời gian cho con cái đã một phần ảnh hưởng đến Min. Không ít lần tôi thấy con tôi mặt buồn xo bên đống đồ chơi con đã bày ra từ tối. Con đợi mãi không thấy ba về lại tự dọn dẹp chúng gọn gàng rồi buồn hiu đi vào phòng ngủ. Lại càng đau lòng hơn khi tôi thấy con vui mừng ra sao khi chồng tôi tình cờ về nhà một lần nào đó. Tôi nhìn hai người thật lâu, nhưng khi chạm ánh mắt của chồng, tôi lại quay đi. Hình ảnh đó đã từng là hạnh phúc to lớn nhất đời tôi, sao bây giờ lại trở thành nỗi đau cứ âm ỉ hàng đêm không dứt thế này?