Tình yêu trốn đi đâu?

28/05/2016 05:52

Thật ra, tình yêu không đi đâu cả. Chỉ là tình yêu trốn vào những nhọc nhằn cuộc sống và quan hệ vợ chồng “mất sóng”.

Xa rồi cái thời ta hí ha hí hửng đọc tin nhắn của ai đó rồi lựa cả tiếng đồng hồ mới ra bộ cánh tự cho là vừa mắt mà hẹn hò. Mẹ có bắt gặp và thắc mắc vì sao lúc này ta điệu quá, thì thế nào cũng chống chế “con gái mà mẹ”.

Xa luôn cái thời hẹn nhau để ngồi im nhìn nhau hoặc nói vài ba câu gì đó trên trời dưới đất rồi đưa nhau ăn bò bía, uống nước mía mà vui như người khác dự một bữa tiệc ở nhà hàng năm sao. Chàng đã nói “Mai này có nhau, chỉ cần ngày ngày ăn bò bía là đủ vui rồi”. Ta tâm đầu ý hợp đến nỗi đáp: ”Không uống nước mía, trà đá cho đỡ tốn cũng được anh hén?”.

Hình minh họa

Rồi về chung nhà.

Rồi mua được nhà riêng.

Rồi một đứa con ra đời.

Chàng tập tành pha sữa dù bốn lần thì hết ba bận sữa cứ vón cục, dù ta đã dặn phải cho nước ấm vào trước rồi mới tới bột sữa. Chàng gãi đầu gãi tai: “Anh quên… mà đường nào cũng về La Mã”. Khi giặt quần áo con trẻ thì không được bỏ vào máy, mà phải giặt tay với xà bông dành cho bé, bởi vải mềm, da bé nhạy cảm. Ta dặn bao nhiêu lần, nhưng chàng cứ lén lén dồn vào máy giặt.

Con chập chững đi, con biết đòi ăn, ta đã dặn chàng bao lần là đừng chiều chuộng quá, ví như con muốn một ly kem to, một xâu cá viên đầy. Nhưng chàng cứ cãi “Có bao nhiêu đâu, chiều cho con vui”. Để rồi khuya đó con sốt viêm họng do ăn quá nhiều đồ lạnh hoặc đồ chiên. Đưa con đi bác sĩ mà ta cứ chằm vằm cái mặt với chàng bằng điệu bộ “chút nữa về sẽ biết tay tôi”. Chàng thì… phớt tỉnh ra chiều chuyện nhỏ như con thỏ.

Rồi con sốt cao, phải nhập viện, ta loay hoay với những cú điện thoại xin nghỉ phép vào ngày mai, cậy nhờ chị cùng phòng viết giùm bảng báo cáo cho xong, nhờ nhỏ em qua nhà lấy tã, sữa, mùng, mền… cho hai mẹ con. Trong khi điện thoại chàng thì ò í e và sau đó là chống chế: “Buồn quá, đi làm vài ly, máy hết pin nên không biết em gọi”. Ta tức điên nhưng phải tập trung lo cho sức khỏe con trước đã.

Đứa lớn bốn tuổi, ta ngán tới cổ việc chăm em bé, nhưng chàng cứ giục sinh thêm đứa nữa cho có anh có em. Ta trù trừ, chàng ra đòn quyết định: “Em để qua ba lăm tuổi là con hết thông minh đó”. Vậy là… tất cả vì tương lai con em chúng ta, đội tiếp cái bụng bầu nữa. Rồi lại tấp nập với vòng xoay tã, sữa, đưa đón, nấu nướng, giặt giũ…

Ta không nhớ cả việc mấy năm nay mình đã soi gương mấy lần, đã sắm cho mình mấy bộ quần áo mới. Và cũng không biết được chàng đã thăng tới cấp gì, tăng lương mấy “phẩy” khi ta cứ lẹt đẹt “hai phẩy tám” nhưng vẫn “tự sướng” hơn khối người khác.

Rồi một ngày ta phát hiện chàng lạnh nhạt với gia đình. Không còn cau mày khi ta làm bếp đứt tay, không cưng chiều con dù bé xin một con siêu nhân lắp ráp suốt mấy tháng. Chàng hay bảo “phiền quá” khi ta hỏi chàng sao về muộn, sao ăn ít, sao ngủ trễ? Ta cũng quên luôn việc hình như lâu lắm rồi ta và chàng không ngủ chung phòng. Bởi lúc sinh đứa thứ hai, ta an tâm với lý do “nhường phòng cho ba mẹ con thoải mái”.

Và ta giật mình, hình như từ lâu lắm ta và chàng đã “tuyệt chủng” quy ước rằng tối nào ta mặc váy hồng là chàng dọn bếp thật gọn. Tình yêu đã biến đi đâu khi ta túi bụi với con cái và việc trong việc ngoài, còn chàng cứ như một khách trọ với tháng tháng “nộp” một khoản tiền là xem như hết trách nhiệm?

Thật ra, tình yêu không đi đâu cả. Bằng chứng là ta còn chăm sóc cho chồng con, đó là còn yêu. Bằng chứng là chàng còn biết chiều chiều về nhà, tháng tháng không phó mặc ta đối phó với bọn “giặc dữ” gas, nước, điện, net… đó là còn yêu. Chỉ là tình yêu trốn vào những nhọc nhằn cuộc sống và quan hệ vợ chồng “mất sóng”.

Để tối nay, hai con đã ngủ, ta còn làm việc, khi làm xong quay ra salon thấy chàng nằm co ro như thuở hồng hoang nhưng gương mặt thì nhíu lại ra chiều suy tư lung lắm. Thương quá, ta đặt lên má chàng một nụ hôn. Chàng bừng tỉnh nói nhỏ “Tưởng em… hết yêu anh rồi”. Ta khóc, nói chàng đòi hỏi nhiều quá, con cái, nhà cửa, công việc… đã làm em kiệt sức thì lấy đâu. Chàng lau nước mắt cho ta bằng đôi bàn tay mà lâu rồi ta không nắm nên không biết nó đã thêm mấy nốt sần. Rồi tình yêu lại ùa về trong ngôi nhà nhỏ khi ánh đèn của màn hình vi tính nhấp nháy.

Sáng. Ta dậy muộn, thấy chàng đang đập trứng vào tô mì. Mùi hành phi thơm khung bếp nhỏ. Con trai lớn nói: “Ồ dzê! Vua đầu bếp đã về nhà mình! Cho con một tô nghen ba!”. Ta bảo con đừng ăn, vì sẽ bỏ suất của trường bán trú. Chàng nói: “Bỏ một ngày không sao đâu em, anh sẽ nói với cô giáo”.

Tình yêu đã về lại ngôi nhà nhỏ với món mì chàng nấu. Đứa con tuổi nhà trẻ giật mình khóc toáng, chàng cười bảo: “Em cứ ăn tiếp đi, để anh…”.

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tâm sự gia đình trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm bài viết liên quan :
Người đàn ông biết thương vợ sẽ không nói câu: ‘Em phải ăn Tết nhà chồng’
Người chồng đem đến cho vợ một cuộc sống đầy đủ về vật chất chưa chắc đã tốt. Nhưng một người chồng hiểu vợ mình...
XEM TIẾP
Gửi người thứ ba: Đừng mong dùng nhan sắc để giữ chân một kẻ bạc tình
Người vợ đã hy sinh cho anh ta cả thanh xuân. Đã mòn mỏi vun vén, đã vượt qua bao nhiêu khổ ải, đã dứt...
XEM TIẾP
Khi đàn ông ngoại tình. Buông tay
Ai đó nói khi đàn ông ngoại tình, điều một người đàn bà cần có nhất là một cái đầu thật lạnh, một trái tim...
XEM TIẾP
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM