Trang chủ Những kỷ niệm khó quên

[Bài dự thi] Hai tiếng "cám ơn"

16/08/2015 21:01

Dẫu hai tiếng cảm ơn tôi vẫn thường hay nói với bạn bè mỗi khi được giúp đỡ. Nhưng sao với mẹ lại khó đến thế. Trời se se lạnh, những cơn gió sớm thổi nhè nhẹ.

Hai giờ khuya, không khí tĩnh mịch và yên ắng như mọi hôm.Con hẻm vào phòng trọ tôi ở, giờ này chỉ còn mập mờ ánh đèn điện heo hắc. Ngồi một mình trên cái bàn cũ sập sệ của căn phòng trọ, bần thần tôi nhìn qua khung cửa sổ,ánh mắt đi vào màn đêm sâu vút. Toàn thân như bất động, bao nhiêu ký ức vượt thời gian trở về, vỡ òa trong nước mắt. Có khi nào lại nghĩ rằng, một thằng con trai 20 tuổi mà phải khóc thét lên như thế đâu. Nó mạnh mẽ vô cùng, nó luôn tự xưng là người cứng rắn nhất trong đám bạn, nó là cây tùng cây bách cho mấy ai mỗi khi cần đến nó. Và rồi hai bàn tay nó đã không còn thảnh thơi mà ngồi đếm số cho nhau, nó đưa tay lên cố gắng lau đi dòng nước mắt. Nó dụi rồi lại dụi, nó lén lút như một kẻ ăn trộm đột nhập vào ban đêm,...vì nó không muốn bắt cứ ai nhìn thấy một đứa con trai ngồi khóc như một đứa con nít vô thần như thế đâu, nhất là những đứa bạn nó. Nó lang mang trong chính con người nó, nó nhớ về gia đình, nhớ về mẹ.

 Cái ngày nó nhận được tin đậu đại học, cả nhà mừng mừng tủi tủi. Mẹ cười như một phản xạ tự nhiên, không một lời tán thưởng. “Mày mà rớt thì ở nhà làm nông nha con” - Mẹ trêu tôi. Cũng không hiểu sao, tôi dõng dạc khoe khoang “Con mà rớt à. Chuyện!”. Tôi cười trong khoái chí và tự đắc, cười trên tâm trí của một kẻ to xác với những triết lý đầy non nớt và thiếu xót. Không vì thế, mà cái thằng trạng lại đi rêu rao khắp phố là nó vừa đậu đại học đâu nha. Mọi thứ vẫn bình yên như thường lệ, mặt trời vẫn mọc ở hướng đông và lặn ở hướng tây. Không một chút thay đổi nào. Ngoại trừ tâm trạng của thằng mới đậu đại học, nó thấy tự hào về chính nó, nó bồn chồn, suy nghĩ đủ điều khi sắp đặt chân vào cái nơi mà người ta gọi là “ Đại Học”. Một ngày, hai ngày,.... Nó mong ngóng, đứng ngồi không yên. Nếu có quyền năng trong tay, nó muốn sáng ngày mai mở mắt dậy đã là ngày nhập học. Nó tò mò cuộc đời của sinh viên, có phải như những gì như cái truyền hình hay chiếu không??? 

Mọi thắc mắc, nó tin rằng nó sắp có thể tự mình trả lời những điều đó. Cái đêm, trước ngày phải xa quê lên thành phố, tôi không thể nào quên. Mai mẹ đi với con nha - Mẹ nheo nheo đôi mắt. Gắt gỏng, tôi bảo “Mẹ đi theo, chỉ tổn con giữ mẹ”. Chợt, không khí im lặng bao trùm lên ngôi nhà nhỏ của tôi. Thật ngột ngạt. Và cũng chiều theo ý tôi, mẹ để tôi lên thành phố một mình. Mặt mẹ buồn lắm, hôm đó mẹ bỏ vào phòng mà không xem bộ phim mà mẹ vẫn coi hằng đêm. Tôi chết lặng trên chính đôi chân của mình. Tôi trởvề phòng, tôi cứ trằntrọc, ngủ không yên. Tiếng ai vẫn thúc thích trong đêm, áp sát tai vào tường, tôi nghe phát ra từ phòng mẹ. Mọi thứ dường như sụp đổ, nước mắt tôi chảy như một con kênh vỡ bờ. Không ngừng. Trong vô thức, tôi cắn lấy bàn tay, tim mình như chết nghẹt. Có lẽcho đến ngày hôm ấy, tôi mới có cảm giác đau buồn đến không tả như thế. Quặnlòng, mệt lả tôi chìm vô giấc ngủ. Reng reng. 

[Bài dự thi] Hai tiếng cám ơn - Ảnh 1
Những nét nhăn luôn hiện trên trán mẹ tôi. Điều đó làm tôi buồn lắm. Cầu mong mẹ bình yên!

Cái đồng hồ tôi hẹn giờ nó vang lên, 4 giờ 30 sáng. Tôi dụi mắt, hình như có ánh đèn mờ mờ dưới bếp, những tiếng động phát ra càng lúc càng lớn hơn, Tôi bắt gặp hình ảnh mẹ tôi đang làm thịt con gà nấu cháo cho tôi ăn. Chưa hết hoảnghốtvà lo lắng về chuyện tối qua, lấy hết can đảm bình sinh. “Mẹ làm gì vậy ?” - Nhanh miệng tôi hỏi. Mẹ đáp lại với một giọng vô cùng ấm áp: “Con đi sớm, nên mẹ nấu cháo cho con ăn lót dạ”. Không đợi mẹ trả lời hết câu trả lời . Tôi chột dạ” Chi cực vậy mẹ “. Dẫu miệng thì thốt ra như vậy nhưng tôi cảm thấy rất vui. Mọi cảm giác tội lỗi tối qua có vẻ, nó đã được đôi mắt hiền từ của mẹ cảm hóa. 

MànĐEần trong ánh nắng của mặt trời, Chiếc ba lô trên vai. Mẹ chở tôi ra bến xe cho kịp giờ. Ngồi sau lưng mẹ. Tôi ước rằng mình có thể ôm mẹ một cái và nói cảm ơn mẹ nhiều lắm.Dẫu hai tiếng cảm ơn tôi vẫn thường hay nói với bạn bè mỗi khi được giúp đỡ. Nhưng sao với mẹ lại khó đến thế. Trời se se lạnh, những cơn gió sớm thổi nhè nhẹ. Bỗng tôi cảm thấy mình ớn lạnh,đôi mắt như ai đó chơi dại để hai viên nước đá lên. Lạnh buốt. Lạnh như trái tim vô cảm của tôi. Trách bản thân, trách tại sao tôi quá vô tình và bất hiếu đn thế. Bước lên chuyến xe đò, nhìn lại phía sau, tôi bắt gặp hình ảnh mẹ vẫn dõi theo tôi. Đôi bàn tay khô ráp vẫy chào tôi. Đó mãi là điều ám ảnh trong lòng tôi.

Thời gian cứ trôi, 2 năm đai học. 2 năm của sự lãng quên, của sư nhung nhớ và tội lỗi...Và rồi. Trải qua ngần ấy chuyện, thì giờ điều tôi sợ nhất không phải là cái chết, mà là nỗi buồn của cha và giọt nước mắt của mẹ. Tôi hiểu rằng, tôi vốn đã vô cùng hạnh phúc khi có mẹ và được mẹ yêu thương hết mực. Nếu lỡ kiếp này, lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm. Mấy ai đang còn mẹ hãy trân trọng, đừng làm nước mắt mẹ rơi, khóe mi mẹ sầu. Mẹ là tất cả đời con. 

Người viết: Kai

Các bạn có thể theo dõi thể lệ cuộc thi tại đây

Lễ trao giải cuộc thi viết "Những kỷ niệm khó quên" diễn ra long trọng, ấm cúng
Chiều qua, 20/11 Trang phunuvagiadinh.vn đã tổ chức lễ trao giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm khó quên" cho các tác giả đoạt giải...
XEM TIẾP
[Bài dự thi] Tôi chạy trốn gì thì tôi gặp chính cái đó
Cuộc sống như một bài tính đố thách thức tôi! Những rào chắn, những chông gai đang từng ngày chỉ chực chờ quật ngã sự...
XEM TIẾP
“Mảnh trời bình yên” đã trúng giải Nhất cuộc thi “Những kỉ niệm khó quên”
“Những kỉ niệm khó quên” do trang phunuvagiadinh.vn tổ chức đã mang một ý nghĩa nhân văn hết sức sâu sắc, khơi gợi cho bạn...
XEM TIẾP
Ngày: 19/09/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Cá nục (kg)  70.000 TP.HCM
 Đậu que (kg)  25.000 TP.HCM
 Bí đỏ (kg)  12.000 TP.HCM 
 Cải bó xôi (kg)  25.000 TP.HCM 
 Khoai mỡ (kg)  25.000TP.HCM 
Đùi gà công nghiệp (kg) 70.000TP.HCM
Bòn bon (kg) 60.000TP.HCM
Quýt (kg) 40.000TP.HCM
Su su (kg) 10.000TP.HCM
Rau mồng tơi gói 450g (gói)6.000TP.HCM
Cá Basa không đầu (kg) 43.000TP.HCM
Cá bạc má (kg) 58.500TP.HCM
Cánh gà (kg) 65.000TP.HCM
Bò úc viên gói 500g (gói) 50.000TP.HCM
Đường trắng gói 1kg (gói) 16.900TP.HCM
Rau dền gói 450g (gói)6.000TP.HCM
Su su (kg) 3.000TP.HCM
Cải thảo (kg)12.000TP.HCM
Bó xôi (kg) 17.000TP.HCM
Xà lách gai (kg) 20.000TP.HCM
Xà lách búp (kg) 20.000TP.HCM
Xà lách xoang (bó)8.000TP.HCM
Xà lách xoang (bịch) 20.000TP.HCM
Củ dền (kg) 10.000TP.HCM
Bầu Củ (kg) 7.000TP.HCM
Bí đao (kg)8.000TP.HCM
Khổ qua (kg)9.000TP.HCM
Dưa leo (kg) 8.000TP.HCM
Ớt sừng Bến Tre (kg) 18.000TP.HCM
Bưởi da xanh (kg) 40.000TP.HCM
Xoài cát chu (kg) 23.000TP.HCM
Bắp cải (kg) 7.000TP.HCM