Rồi chẳng đợi em nói thêm câu nào nữa, anh xếp sẵn quần áo, vứt hết mớ ảnh cũ của bọn mình vào máy cắt giấy. Bỏ em thẫn thờ ngồi đấy, anh đóng sầm cửa như thể đó là điều nhẹ nhàng cuối cùng mình có thể dành cho nhau. Vài tháng sau, anh thường xuất hiện trước cổng nhà em bằng một câu chào, một bó hoa, hay đờ người ra vẻ tiếc nuối.

Xin lỗi... anh đã là quá khứ của em - Ảnh 1
Ảnh minh họa: Internet

Cho đến khi anh lầm lũi nhắn cho em vài tin ngắn ngủi, em chẳng thể làm gì hơn ngoài việc khẳng định cho anh biết, người đi em tiễn, đời em sạch trong hơn, đừng đem rác về làm vuông nhà em bị vấy bẩn, điều ấy em không hoan nghênh.

Đừng hỏi em ổn không. Bởi em buồn hay vui, cười hay khóc, cũng chẳng còn vì anh mà rung động, chẳng muốn vì anh mà mềm lòng. Đừng hỏi em còn khóc nữa không. Nếu “vì anh mà em không thể sống tốt” là câu trả lời anh đang mong ngóng, thì xin lỗi, em làm anh thất vọng rồi.

Xin lỗi... anh đã là quá khứ của em - Ảnh 2
Ảnh minh họa: Internet

Đừng hỏi em có còn nhớ anh nhiều, còn thương anh nhiêu. Nếu không muốn nói: “Anh dẹp sự ảo tưởng của mình đi!”, thì em sẽ trả lời dễ nghe hơn là: “Những năm tháng đã từng bên anh, đời em như địa ngục!” cho anh dễ hình dung mọi sự thế nào.

Và hơn hết, đã vì kẻ khác mà rời đi, thì đừng bao giờ trở về đứng trước mặt em để bảo em tốt hơn khối người ngoài đó. Em không phải là vật vô tri để anh đem ra cân đo, rồi so sánh chọn tìm xem đâu mới là món hàng tốt nhất. Khi em 20, em theo đuổi anh bằng cả nhiệt thành và can trường của tuổi trẻ.

Xin lỗi... anh đã là quá khứ của em - Ảnh 3
Ảnh minh họa: Internet

Thêm 5 năm nữa, em nhận ra vốn dĩ những kẻ không thuộc về mình, muốn chiếm được chân tình của họ, là vô vọng, là hoài công, là trống rỗng nơi lòng. Chúng ta có mơ ước trong cùng bầu trời không? Em nghĩ là có, chỉ là em mơ về anh, còn anh trông về người khác. Mất anh, đời em trở nên bình yên và an trong quá đỗi.

Giá mà mình hư thân mất nết...

Giá mà mình hư thân mất nết...

Tại sao phụ nữ phải hy sinh và đánh đổi cả thanh xuân, cả cuộc đời, cả niềm vui, hạnh phúc mà nhận về chỉ là những đắng cay, chua chát?

Theo Huỳnh Khải Vệ/Đời sống & Pháp luật