Chuyện ít biết về những “cánh bướm đêm” giữa lòng Thủ đô

20/07/2015 09:10

Họ đều là dân tứ xứ về đây, có người ở Yên Bái, Nghệ An, An Giang, Hải Phòng, Thanh Hóa…

Có lẽ vì nắm được “quy luật” nên bà chủ nhà hàng cũng biết chuyện nên đã ra tay cứu giúp bằng cách đứng ra lo toàn bộ khoản nợ bảo kê, đổi lại My phải nghe theo mọi việc do bà chủ này sắp đặt… Rơi vào bước đường cùng, My chấp nhận làm phận “bướm đêm” mỗi khi có xe đến đón là phải xách túi lên đường, bất kể mưa nắng, xa hay gần.

Chẳng nhẽ em chấp nhận phận làm “bướm đêm” mãi ư (PV)? My, đã cười trừ rồi ngậm ngùi: “2 năm làm “gái” đã qua, lấy chồng ư? Ai lấy?…chẳng thiết…em giờ cũng chẳng biết sau này đời mình sẽ thế nào nữa? Càng cố “cày” lại càng lún sau vào nhiều mối quan hệ phức tạp, đưa chân ra đâu dễ.”

Cái em sợ nhất bây giờ là bố mẹ ở quê biết chuyện. “Mỗi khi mẹ hỏi em chỉ bảo đang làm công nhân cho nhà máy ở khu công nghiệp Bắc Thăng Long chứ ai dám nói thật. Nếu bố mẹ biết em làm việc này, khi đó chắc em chỉ còn nước đâm đầu xuống sông Tô Lịch mà chết cho rồi”. Tôi hỏi sao không bỏ trốn đi, em chua chát: “Giấy tờ tùy thân họ (bọn bảo kê – pv) giữ hết rồi, tụi em biết trốn đi đâu bây giờ? Mà trốn được rồi liệu bố mẹ ở quê nữa… đó là chưa kể đến nơi mới sẽ làm việc gì để có tiền gửi về quê cho cha mẹ”.

My cũng kể thêm cho tôi biết, không ít trường hợp “phá hợp đồng bảo kê” nhiều bạn cùng My đã bị bọn chúng đánh cho thừa sống, thiếu chết và dọa cả đến gia đình… Sau khi điều trị vết thương khỏi vẫn phải lết chân ra “đứng đường” bắt khách.

Nỗi buồn chua chát và điệp khúc bị bạo hành

Những ngày làm xe ôm ở đây, tôi còn có dịp tiếp xúc không chỉ với My mà nhiều cô gái khác, họ không cho biết họ tên thật mà bất cứ ai tiếp xúc chỉ với cái tên rất thơ mộng như cô gái: Mộng Hiền (24 tuổi) quê ở Yên Bái, Lan Hồng Lơ Mộng năm nay 28 tuổi,  quê ở tận An Giang…)  họ đã tham gia đội quân “bướm đêm” này tính đến nay đã gần 5 năm.

Theo tâm sự của Mộng Hiền, công việc đặc thù nhạy cảm, đối mặt với dị nghị của dư luận đã đành nhưng đối mặt với lực lượng bảo kê và luôn bị bạo hành đó là mối hiểm nguy nhất nhất mà không ai giúp được.

Mặc dù có bảo kê, nhưng tình trạng các cô bị khách đánh cho bầm dập rồi quỵt tiền hoặc cướp điện thoại di động, các vật dụng cá nhân thường xuyên xảy ra. Nhưng vì miếng cơm, manh áo nên các cô vẫn phải cắn răng chấp nhận.

Khi tôi đề cập đến vấn đề khi quan hệ các cô có sử dụng bao cao su để phòng tránh các bệnh lây lan qua đường tình dục như HIV, lậu, giang mai không? Các cô đều thản nhiên: “Tùy theo nhu cầu của khách làng chơi mà quyết định dùng hay không”. Ở đây có Lan Hồng Lơ Mộng, xinh đẹp, cao ráo nhưng đã bị HIV.

Trong một lần đi khách, trước khi “lâm trận” Lan đã yêu cầu phải dùng bao cao su vì mình đã bị nhiễm. Vị khách đó đã gạt đi và bảo: “Xinh đẹp như em dùng bao thì mất sướng”. Thậm chí còn có người còn vỗ ngực tuyên bố: “Anh khỏe mạnh, vi rút vào anh cũng chết hết, không sợ”. Chính vì thế, có trường hợp đàn ông sau khi phát hiện bị HIV đã tìm đến đây “bắt vạ” nhưng “vạ” chưa “bắt” được thì “má đã sưng”.

Chuyen it biet ve nhung “canh buom dem” giua long Thu do

Được biết, khu vực này ban an ninh thường xuyên đi kiểm tra, chốt gác để ngăn chặn. Nhưng dân phòng đứng chốt đầu nọ thì các cô lại chạy lại đầu kia. Mặt khác đến 12h khuya không còn bóng dáng dân phòng, các cô lại “lều khều” những cặp chân dài trắng nõn đứng “vô tư” mời gọi khách.

Có một thực tế đáng sợ mà không phải ai cũng được các cô “bướm đem” cũng thổ lộ, đó là không có gì đáng sợ bằng việc các cô gái phải chiều những vị khách tỉnh táo, minh mẫn nhưng lại có sở thích và những hành vi thú tính, quái ác…

Với những cô gái làm việc bán dâm, việc bị khách “bùng tiền” hay đánh đập trong trạng thái không thể kiểm soát được (say rượu, phê thuốc kích thích…) có khi không đáng sợ bằng việc các cô gái phải chiều những vị khách tỉnh táo, minh mẫn nhưng lại có sở thích và những hành vi thú tính, quái ác, chẳng giống người thường.

Bạo hành gái bán dâm còn kinh khủng hơn nhiều lần so với bạo hành tình dục thông thường trong gia đình, bởi giữa những cô gái làm nghề này với “khách hàng” không có mối ràng buộc nào. Hơn nữa, nếu có bị bạo hành, các cô cũng phải âm thầm chịu đựng chứ không thể cầu cứu vào ai…? Liệu ngoài kia có con đường nào ngập nắng giúp những cánh “bướm đêm” không lạc cánh bay về?

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Đời sống trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm chủ đề liên quan:
Xem thêm bài viết liên quan :
Em bé sinh non chỉ nặng 1,3 kg bị bỏ rơi trước cổng nhà dân
Bé gái được chẩn đoán sinh non, chỉ nặng khoảng 1,3 kg, khá cứng cáp. Tuy nhiên do trọng lượng quá nhẹ và sức khỏe...
XEM TIẾP
Vụ thầy giáo bị tố dâm ô 5 nữ sinh lớp 1: Thực hiện hành vi đồi bại ngay trước mặt các nam sinh trong lớp
Mới đây, thầy giáo dạy vẽ trong một trường tiểu học tại Bình Thuận đã thừa nhận hành vi dâm ô với 5 em nữ...
XEM TIẾP
Cô giáo bị chồng bắt quả tang vào nhà nghỉ với đồng nghiệp: 'Quan trọng là mình sống thế nào'
"Người có học họ xem họ biết nhưng không nói gì. Nhiều người không biết gì vào chửi thì đó chỉ là anh hùng bàn...
XEM TIẾP
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM