Đầu năm ra mắt nhà bạn trai, cô gái đáng thương lủi thủi đi về sau khi rửa xong chồng bát của 10 mâm cỗ

05/02/2017 06:37

Từ nhà bạn trai ra đến chỗ có xe ôm cũng gần 200m nhưng chẳng ai trong nhà anh đề nghị đưa cô ra, dù tất cả đều đang ngồi rỗi nhâm nhi nước chè.

Yến và Đăng yêu nhau đến nay đã hơn 1 năm. Tình cảm hai bên khá tốt, công việc cũng đều ổn định. Vì thế Tết nhất xong, đầu năm Đăng quyết định nhân dịp gia đình có đám giỗ bèn dẫn Yến về ra mắt luôn. Bố Đăng là con trưởng nên đám giỗ được tổ chức ở nhà anh, người đến toàn anh em họ hàng, nhưng vì họ nhà Đăng đông nên tính sơ sơ cũng gần chục mâm cỗ.

Hôm ấy Yến đến nhà bạn trai từ rất sớm, nai nịt gọn gàng để còn phụ giúp mọi người nấu nướng, chuẩn bị. Cô cũng mua quà chu đáo cho bà nội, bố mẹ và em gái Đăng, khiến ai cũng hài lòng. “Biết thân biết phận” mình sẽ là dâu con tương lai của nhà Đăng, lại là dâu trưởng, vì thế Yến một mực cặm cụi trong bếp, thấy việc gì là xông xáo vào làm, không dám lười biếng phút nào, chẳng hề nghĩ đến việc mình hiện tại mới là người yêu của Đăng, xét đến cùng thì vẫn còn là khách.

Cơm nước xong xuôi, Yến cùng mọi người tất bật dọn mâm, nhưng tới tiết mục rửa bát thì chỉ còn mỗi mình cô ở lại. Đàn ông và những cô bác có tuổi một chút, mặc định là không có trách nhiệm trong vụ rửa bát này. Nhà Đăng cũng không phải không có con dâu, con gái và các cháu gái tầm tuổi Yến, nhưng có mấy người lấy lí do “chị vừa làm móng, em rửa bát hộ chị nhé”, người thì bận về đi học, đi làm, đi việc riêng, người thì thẳng thừng bảo "dâu mới thôi thì chịu khó một chút nhé”. Không ai bảo ai tất cả đều mất hút, chỉ còn lại mình Yến với chồng bát đĩa cao ngất của gần chục mâm cỗ.

Đầu năm ra mắt nhà bạn trai, cô gái đáng thương lủi thủi đi về sau khi rửa xong chồng bát của 10 mâm cỗ - Ảnh 1.
Ảnh minh họa

Yến chán nản ngồi xuống rửa bát, vừa nghe tiếng trò chuyện rôm rả bên ngoài. Tuyệt nhiên chẳng ai vào hỏi thăm cô lấy một câu, thậm chí là cả bố mẹ Đăng. Hình như mọi người đều mặc định, con dâu là phải đảm trách việc này, và cô nên tập dần cho quen, việc để cô 1 mình rửa 10 mâm cỗ cũng là điều hoàn toàn bình thường thì phải.

Rửa được 2 mâm bát, nước mắt Yến đã muốn rơi xuống. Nghĩ đến ở nhà, mẹ cô chẳng bao giờ để cô nấu cơm, rửa bát 1 mình, nếu rảnh bà luôn vào bếp làm cùng cô cho vui. Trong họ có công có việc gì cũng là mấy chị em tụ tập lại cùng làm, vừa vui vừa nhanh xong việc. Thế mà đến nhà Đăng cô lại rơi vào thảm cảnh thế này đây, cô có khác gì một người giúp việc, mặc định đây là những việc cô phải làm, làm tốt làm đương nhiên, còn hơi sơ suất thì thể nào cũng bị chê trách!

Khá lâu sau, một người cô của Đăng có tạt qua bếp, thấy Yến vẫn đang rửa bát thì kêu lên:“Ôi vẫn chưa xong hả cháu? Nhanh tay lên một chút, cháu rửa chậm quá đấy. Dâu trưởngsau này trách nhiệm nặng nề, không đảm đang tháo vát, chịu khó chịu khổ là không làm được đâu!”. Yến nghẹn ứ ở cổ họng, chẳng nói được gì, chỉ đành cúi đầu cười gượng. Lúc trước cô đã bấm điện thoại nhiều lần gọi cho Đăng, để mong anh xuống hỗ trợ mình thì chỉ nhận được câu trả lời vô tâm: “Anh say rượu quá, anh phải nghỉ một lát đây. Em cứ rửa đi, chiều anh dậy rồi anh đưa về!”.

Chồng bát chất ngất vơi dần, nhưng nỗi ấm ức và tủi thân trong lòng Yến thì lại ngày càng dâng cao. Bố mẹ nuôi cô hơn 2 chục năm trời, yêu thương, nâng niu cô, cho cô ăn học thành người, chứ nào có phải phường kém cỏi không ra gì đâu cơ chứ! Vậy tại sao cô phải đến đây cho người khác khinh thường, coi rẻ, phụ sự mong đợi của bố mẹ là muốn cô có được một cuộc sống hạnh phúc? Có đáng không? Cho chính bản thân cô, và cho bố mẹ cô?

Yến gạt nước mắt, thu xếp gọn ghẽ bát đĩa đã được rửa xong. Sau đó cô ra ngoài xách túi chào xin phép bố mẹ Đăng ra về. Hai bác ấy cũng níu giữ vài câu cho có lệ, nhưng thấy Yến kiên quyết muốn về nên đành thôi. “Thằng Đăng nó say quá, còn đang ngủ, thôi cháu chịu khó đi xe ôm về nhé!”, mẹ Đăng cười áy náy. Yến gật đầu, không còn cười nổi được nữa, dù chỉ là một nụ cười gượng gạo.

Từ nhà Đăng ra đến chỗ có xe ôm cũng gần 200m, nhưng chẳng ai trong nhà anh đề nghị đưa cô ra, dù tất cả đều đang ngồi rỗi nhâm nhi nước chè. Vừa cuốc bộ mà nước mắt Yến không kìm được lại rơi. Đăng vô tâm một, thì người nhà anh còn vô tâm 10, hoặc xuất phát từ tư tưởng coi con dâu như “siêu nhân”, như người giúp việc “vạn năng”. Nếu cô kết hôn với Đăng, và vào ở trong một gia đình như thế, chắc chắn cuộc sống của cô sẽ “lấy nước mắt chan cơm”. Thôi thì biết trước cũng tốt, tuy rằng cô vẫn còn yêu Đăng, nhưng chuyện tình yêu của cô và anh đến đây đã được định là kết thúc rồi…

Đàn bà khôn ngoan sẽ trị chồng vô tâm bằng cách vô tâm với chồng
Lấy chồng vô tâm là khổ trăm bề, tự mình khóc và tự lau nước mắt. Bởi anh ấy quá vô tâm vốn dĩ không...
XEM TIẾP
Màn đánh ghen bá đạo của vợ bầu, khiến chồng sợ xanh mặt
Bụng mang dạ chửa, không thể đi đánh ghen, nên Hoa nghĩ ra cách đánh ghen bá đạo không cần mất sức, để trừng trị...
XEM TIẾP
Đàn bà đánh ghen: Đừng biến yêu thương thành tội tình
Đơn nghĩa của thương yêu không bao giờ là thương tổn người khác. Đàn bà đừng biến yêu thương thành tội tình. Vì không...
XEM TIẾP
Thẻ:
Ngày: 18/06/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Su su (kg)  5.000TP.HCM 
 Cải thảo (kg)  10.000 TP.HCM
 Bó xôi (kg) 22.000TP.HCM 
 Xà lách gai (kg)  15.000TP.HCM 
Xà lách búp (kg)10.000TP.HCM
Xà lách xoang (bó) 7.000TP.HCM
Xà lách xoang (bịch) 50.000TP.HCM

Bắp cải (kg) 

4.000TP.HCM
Cà chua (kg)12.000TP.HCM
Rau tần ô (kg) 12.000TP.HCM
Cà rốt (cọng tím) (kg)12.000TP.HCM
Củ cải (kg) 7.000TP.HCM
Su hào (kg)6.000TP.HCM
Đậu Hà Lan (kg) 60.000TP.HCM
Đậu que (kg)17.000TP.HCM
Cá thu (kg)200.000TP.HCM
Cá ngân (kg)65.000TP.HCM
Cá chẻm (kg)78.000TP.HCM
Cá đổng (kg)55.000TP.HCM
Cá nục (kg)48.000TP.HCM
Bạc má(kg)60.000TP.HCM
Cá bớp (kg)205.000TP.HCM

Tôm sú sống (kg) 

320.000TP.HCM
Mực ống (kg) 225.000TP.HCM
Mực lá (kg) 230.000TP.HCM
Tôm thẻ (kg) 210.000TP.HCM
Tôm càng (kg)350.000TP.HCM
 Ghẹ (kg) 600.000TP.HCM