Em từ trước khi lấy anh chưa từng biết sợ điều gì. Em không sợ vất vả khi mọi người nếu chọn anh làm chồng thì phải đợi chờ và hy sinh nhiều. Em chẳng sợ mình chưa có gì trong tay, vì em tin cố gắng rồi ắt có. Em không sợ lấy chồng xa, vì ở đâu thì cũng chỉ cần có anh là đủ. Em không sợ phải nuôi con một mình khi anh thường công tác xa nhà. Em chưa từng sợ điều gì từ khi đồng ý làm vợ anh, cho đến khi anh bắt đầu vô tâm với mọi cố gắng và nỗ lực của em.

Anh luôn thật bận rộn, nếu hôm nay không là phải hoàn thành kế hoạch, thì phải gặp khách hàng, hay sẽ đi cùng bè bạn lâu năm. Nếu hôm nay anh vừa về nhà đã lên thẳng phòng ngủ ngay vì than mệt, thì ngày mai lại say bí tỉ khi gặp em và con. Có những hôm, thật sự em chỉ cố nấu một bữa ăn ngon để đợi anh về ăn cùng, để được nói chuyện cùng anh. Có những ngày, con của mình đã chờ cả đêm để đợi món quà sinh nhật anh hứa. Nhưng mà, anh đều không về, anh đều nói em phải cho anh thời gian, để anh tự do, để anh tìm kiếm thành công.

Em chưa từng sợ điều gì từ khi đồng ý làm vợ anh, cho đến khi anh bắt đầu vô tâm với mọi cố gắng và nỗ lực của em - Ảnh minh họa: Internet

Em từng nghĩ một người đàn ông có thể vô tâm đến mức nào? Cho đến khi con mình phải nhập viện và mổ gấp, em cuối cùng cũng biết câu trả lời. Bác sĩ khi ấy đã bắt em ký vào một cam kết rằng nếu ca phổ thuật thất bại cũng phải chấp nhận. Khi ấy, một mình em hoảng loạn gọi điện cho anh hơn 30 cuộc. Rồi anh cũng chịu bắt máy, giọng anh lè nhè, kèm theo cả tiếng cười nói của bạn bè anh. Em nói trong nước mắt, rằng em phải làm sao, con mình phải làm sao. Còn anh ở bên kia chỉ vô tâm nói, vậy thì cứ ký đi, chẳng phải cũng phải mổ đó sao, có gì phải gọi cho anh?

Từ giây phút đó, trái tim em hầu như đã chết lặng trước anh. Sự sợ hãi của vợ mình, phút giây sinh tử của con mình, hóa ra đều nhẹ tênh với một người chồng vô tâm như anh? À không, đây đâu còn là vô tâm nữa, mà là sự tàn nhẫn tột cùng của một người chồng. Em nghĩ, chỉ có thế là cùng, còn gì có thể đáng sợ hơn?

Sự sợ hãi của vợ mình, phút giây sinh tử của con mình, hóa ra đều nhẹ tênh với một người chồng vô tâm như anh? - Ảnh minh họa: Internet

Anh ơi, mọi người vợ trên thế gian này đều có thể cảm thông, hay thậm chí là chịu đựng sự vô tâm của chồng mình. Vì họ luôn nghĩ vô tâm là thói của những ông chồng, và họ bằng lòng dùng yêu thương và kiên nhẫn để giúp chồng đổi thay. Nhưng nếu vô tâm đã ăn vào máu thịt, đã khiến lòng đổi thay, đã biến anh thành một kẻ tàn nhẫn với vợ con, thì em và con cũng chẳng cần anh nữa đâu. Sự vô tâm ở anh như con dao có thể giết chết em và con. Không, em và con còn muốn sống một cuộc đời khác hạnh phúc hơn, chỉ cần không có anh.

Không, em và con còn muốn sống một cuộc đời khác hạnh phúc hơn, chỉ cần không có anh - Ảnh minh họa: Internet

Vì vậy, đừng hối hận nếu một mai trở về nhà đã không còn thấy em và con. Lúc cả hai cần anh nhất, anh chẳng thèm để tâm thì cũng là lúc cả đời gia đình này cũng không còn cần anh nữa. Mọi sự đợi chờ đều không thể là mãi mãi. Mọi sự thứ tha bao dung đều không dành cho kẻ không biết hối lỗi. Cũng như mẹ con em sẽ không bao giờ có thể bao dung cho anh thêm. Anh từ nay sẽ có mọi thứ anh muốn, sự nghiệp, bè bạn, ăn chơi nhậu nhẹt, chỉ riêng mẹ con em thì không!

Phụ nữ lắm lời cũng vì đàn ông lười biếng, vô tâm

Phụ nữ lắm lời cũng vì đàn ông lười biếng, vô tâm

Đàn ông trong hôn nhân thường lười biếng và vô tâm vì họ nghĩ rằng tất cả đã có vợ lo. Phụ nữ khi ấy lại phải nói nhiều vì chồng chẳng bao giờ làm theo và lắng nghe. Phụ nữ lắm lời là đều là vì đàn ông lười biếng và vô tâm!

Ngọc Thi | Theo Phụ nữ sức khỏe