Yêu nhau được 4 tháng thì My thông báo có thai. Mặc dù mỗi lần gần gũi, chúng tôi đều sử dụng phương pháp phòng tránh nhưng tôi đoán, cái gì cũng có xác suất. Nhỡ đâu bị rách thì khả năng có thai cũng rất cao.
Ám ảnh với người con gái ấy nên tôi không dám mở lòng với ai. Cho đến khi tôi gặp được Ly. Cô ấy là hàng xóm mới chuyển đến căn hộ kế bên. Ly rất xinh, ăn nói nhẹ nhàng, lại có khuôn mặt thanh tú ưa nhìn. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, tôi đã trúng tiếng sét ái tình.
Gia đình tôi khó khăn, bố mẹ đều bị bệnh quanh năm, mỗi tháng tốn cả chục triệu tiền viện phí. Sau tôi còn 3 đứa em đang độ tuổi ăn học. Vì thế, tôi đã nhận lời làm người tình của một người đàn ông đã đáng tuổi cha chú.
Chỉ có mẹ anh là nghĩ bọn em đã thực sự chất dứt mối quan hệ này. Chuyện sẽ không có gì nếu hôm vừa rồi Hải không bị ngã xe. Đó là một đêm mưa gió, vì mải nghe điện thoại nên Hải đã tông vào một cột mốc bên đường.
Thi thoảng tôi có giận hờn trách cứ, chồng cũng ậm ờ cho qua. Vậy mà hôm vừa rồi, sau chuyến công tác trở về, chồng tôi lại có thái độ khác hẳn trước đây. Anh chủ động nấu cơm cho cả nhà, còn nói từ nay sẽ quan tâm tôi hơn.
Hôm ấy, con gái sốt cao. Một mình tôi loay hoay lau người để con hạ sốt, rồi lấy thuốc, lấy nước cho con uống. Cơn sốt làm con bé mệt nhoài, mắt nhắm nghiền, nằm thiêm thiếp trên giường. Ấy vậy mà chồng tôi cũng chỉ hỏi qua loa lấy lệ rồi ra phòng khách ôm điện thoại.
Thời gian đầu, tôi rất khó chịu với mẹ chồng. Thứ nhất là bà rất hay bế cháu, trong khi tôi nuôi con theo khoa học, muốn luyện cho con có nếp ăn ngủ tự lập. Thứ hai là cơm cữ toàn là những món truyền thống.
Đúng là chỉ những lúc không còn là vợ chồng mới hiểu được tình nghĩa của nhau. Đến phút ấy, tôi cũng chẳng còn mặn mà gì nữa, chấp nhận cho anh ta toàn bộ tài sản.
Ngày cưới, bố mẹ và ngay cả em đều hết sức bất ngờ với số vàng mà nhà trai trao cho. Chỉ tính riêng bố mẹ chồng đã lên tới 10 cây vàng. Nói chẳng quá, có lẽ ở làng, em là người được nhiều quà cưới nhất khi đi lấy chồng.
Đợt này tôi đi công tác ở tỉnh. Dự kiến là nửa tháng sẽ về, vậy mà công việc kéo dài đến hơn một tháng. Lâu ngày không gặp vợ, tôi muốn tặng cô ấy một món quà nên mới mua cho cô ấy đôi bông tai, bình thường vợ tôi rất thích đeo bông tai. Vì thế, tôi đoán cô ấy sẽ rất thích.
Hôm đó, tôi hết chịu nổi, oà khóc trong bất lực, quyết định kể chuyện này cho chồng nghe, chỉ để giải tỏa áp lực. Không ngờ, anh ấy để ý chuyện này, tìm cách nói với mẹ. Dường như sau đó, hai mẹ con họ cãi nhau rất to, nhưng tôi quá mệt chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm.
Thậm tệ hơn, ngày sinh con, tôi đi đến sống đi chết lại, suốt một đêm mà chồng cũng không biết, cứ nghĩ do vợ làm quá lên. Đến sáng, khi tôi chịu không nổi nữa, lúc này chồng mới chịu chở tôi đến viện kiểm tra, do không đủ độ nở buộc phải sinh mổ.
Vào dịp 8/3 tôi cất công tìm quà tặng bà, chọn tới chọn lui cả buổi trời, cuối cùng mới chọn được một cái áo, dù không phải là hàng hiệu gì nhưng đây là toàn bộ tấm lòng của tôi. Vào buổi tối nhân lúc cả nhà cùng ngồi xem phim, tôi liền lấy ra tặng hy vọng bà sẽ bất ngờ về món quà này.
Chồng tôi thấy vậy xót vợ liền hỏi sao không bỏ vào máy giặt, giặt tay làm gì cho thấm bột giặt vào người hại sức khoẻ. Nhưng mẹ chồng đã muốn vậy, tôi cũng cố chịu mua bao tay về đeo vào mà giặt.
Quá đáng hơn, mẹ chồng mách với chồng tôi rằng tôi ăn uống không thèm mời người lớn một câu. Tôi liền bật lại: “Mẹ nói con không mời là khi nào?”. Lúc này bà chỉ im lặng, mặt tỏ ra ấm ức lắm. Sau đó, bà kể cho con gái nghe rồi khóc thút thít như thể tôi mới là người kiếm chuyện vậy.
Trước khi sinh con, tôi đi làm thi thoảng cũng biếu bố mẹ chồng ít tiền, nhưng không được họ cảm ơn một câu ngược lại còn bị nói rằng tôi đem tiền cho nhà ngoại nhiều quá nên mới thấy ngại với nhà chồng.
Nhưng vì lỡ bụng mang dạ chửa (trước đó hai người đã yêu nhau 10 tháng và sống chung một thời gian) nên cô không dám làm đơn ly hôn, một phần vì thể trạng yếu, phần khác lại nghĩ đến con cái vừa mới "đỏ hỏn" sinh ra gia đình đã tan vỡ. Vậy nên, đành ngậm ngùi chịu thiệt thòi.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định hoãn cưới mặc dù đã gửi thiệp mời cho mọi người. Tôi rất sợ rơi vào kết cục bế tắc như lần trước. Anh nói việc này sẽ khiến anh mất mặt với mọi người, nên cố tìm cách khuyên nhủ tôi, thậm chí thề thốt rằng sẽ thay đổi.
Chị kể, anh buộc chị phải đưa sinh hoạt phí gia đình hàng tháng hơn 10 triệu đồng rồi muốn làm gì thì làm. Chị vừa sanh 1 tháng mà một nách phải ẵm con, một tay phải nấu thức ăn cúng trong nhà. Tay lạnh tay đau anh nào giúp, con khóc con la anh chỉ ngồi bấm điện thoại.
Hiện nay, tôi cũng đã quen được một cô bạn gái mới. Cô ấy là con nhà giàu lại xinh xắn đáng yêu. Quen một người đã từng có gia đình như tôi thì quả thật là thiệt thòi cho cô ấy. Vì thế tôi hết sức yêu thương cưng chiều cô ấy. Dù bận cỡ nào tôi cũng sắp xếp để cuối tuần đưa cô ấy đi chơi.