Đợi chồng vừa mới đi, tôi liền bám theo rồi chụp lại từng bức ảnh. Hai người họ đi vào khách sạn, ngay cả ảnh ra khỏi phòng cũng được tôi lưu lại. Sáng hôm sau, tôi in mỗi bức ảnh thành 200 tờ rồi thuê người rải trước cửa công ty.
Tôi thấy thế liền cho em mượn đôi dép tổ ông tôi đang mang, bảo với em cũng chẳng đáng gì, chỉ cần làm khách hàng hằng ngày của tôi là được. Đôi mắt em tít lại, em cười với tôi một nụ cười nhẹ tựa làn mây.
Mợ bảo mợ muốn có con chứ già rồi mà vẫn chưa được mụn con nối dõi. Tầm 1 tháng trước, mợ có thai nhưng lại bị xảy, mợ lại thuộc dạng khó có chữa, mẹ tôi lấy đó làm an ủi bảo từ từ cũng chẳng vội làm chi, miễn sao 2 vợ chồng yêu thương nhau là được.
Hôm đầu tiên về nhà chồng, em cũng ngủ vậy, mặc kệ mọi người dọn dẹp đám xá, vì một phần mệt do mấy ngày lo cưới, phần vì thói quen, hôm đó mẹ chồng em cũng không nói gì vì bà tưởng em mệt thật.
Tôi chẳng nhớ rõ mẹ đã nói gì, trong kí ức vụn vỡ của tôi là chỗ tò he bấy nhầy, là những lời miệt thị của mẹ tôi cho Năm, là ánh mắt buồn tủi lẫn căm hận của Cún nhìn tôi và mẹ, là tôi bị lôi xồng xộc về nhà.
Bác sĩ vừa đỡ đẻ cho em, vừa phải kêu người vào đưa chồng em đi cấp cứu. Đến lúc tỉnh dậy, nhìn thấy em, mặt chồng vẫn còn hốt hoảng.
Vậy mà cách đây 1 tháng, Thành lại chủ động nói lời ly hôn. Anh bảo bản thân đã qua lại với thư ký. Hai người dự định sẽ tiến tới hôn nhân. Vì thế, anh muốn giải quyết chuyện tình cảm với tôi càng sớm càng tốt.
Tôi tức quá, không thể để mất mặt như vậy được liền liều mạng nhận. “Chúng mày nhớ đấy giữ lời hứa đấy.” Bọn chúng nghe tôi nói xong còn bò ra cười khiêu khích, cái kiểu tôi chỉ thùng rỗng kêu to ấy. Tôi lại càng tức ứa máu. Nhất định phải cho bạn này sáng mắt ra.
Anh ta từ đợt đó càng được thể. Cứ cãi nhau là lại đe dọa gọi về cho bố tôi. Tôi thách thì anh ta làm thật. Tôi sợ xanh mặt không dám ho he nữa. Nhưng anh ta thấy tôi sợ bắt thóp được lại càng làm quá. Cứ hễ cãi nhau là lại gọi điện cho bố mẹ tôi.
Vợ chồng em kết hôn vì có con ngoài ý muốn. Khi biết em đã có thai, bên nhà chồng không mặn mà gì cả, thậm chí còn ra điều kiện phải sống chung mới cho tổ chức đám cưới. Lúc ấy em nghĩ mình sai nên vẫn nhẫn nhịn.
Nghe xong cuộc điện thoại ấy, tôi thừ người ra. Tiền thì tôi có, nhưng chồng tôi không đáng để tôi làm vậy. Thế rồi nhận được địa chỉ, tôi thuê một chiếc xe to, đi thẳng về nhà bố mẹ chồng rồi đưa cả anh em và bố mẹ nhà chồng đến tận nơi, chứng kiến chuyện xấu hổ mà con trai của họ đã làm.
Sau nhiều lần bị loại ở vị trí cũ, tôi quyết định đi xin việc, làm nhân viên bán hàng, lương cơ bản chỉ được 4 triệu. Lúc tôi về nói mức lương, chồng bĩu môi chê ít, còn bảo chưa bằng số lẻ mà anh làm ra.
Sau một lần quan hệ duy nhất ấy tôi có bầu. Cô bạn thân nghe thấy chuyện thì đã cho tôi ăn hai bạt tai và tình bạn của tôi cũng kết thúc từ đó. Nhưng bù lại, tôi có được anh. Anh nói anh sẽ có trách nhiệm với tôi nên đồng ý cưới.
Mỗi lần bà thấy tôi lén lút thân mật với tôi là bà chỉ thẳng mặt tôi cảnh báo “không học đi rồi yêu mới đương. Mày mà có chuyện gì tao đuổi ra đường. Đừng có mơ mà vác các mặt về cái nhà này.”
Một lần lớp tôi họp lớp. Tôi có xin phép mẹ chồng và chồng hôm đó sẽ về muộn một chút. Liên hoan xong bạn trai cũ cùng lớp hẹn tôi cà phê hỏi thăm chuyện cuộc sống. Cậu ấy du học và lập gia đình ở nước ngoài.
Khoảng 1 tuần trở lại đây, tôi không thấy em chồng đi làm nữa. Cô ấy cứ thơ thẩn ở ngoài rồi chiều đến lại về. Biết xảy ra chuyện, tôi cố tình kéo em chồng lại hỏi. Không ngờ nghe xong, bản thân tôi cũng sốc đến mức không dám tin.
Bác sĩ nói chồng tôi không có tinh trùng, việc có con gần như là không thể. Chúng tôi đều sốc trước thông tin này. Đặc biệt là chồng tôi, kể từ khi biết mình không thể có con, anh mất ăn mất ngủ, có lúc còn nói tôi đi tìm người đàn ông khác.
Dù trước đó, tôi đã đoán anh có người khác nhưng chuyện này đến thật không dễ dàng gì. Chỉ 2 ngày sau, tôi đã nắm trong tay toàn bộ bằng chứng ngoại tình của chồng, đồng thời cũng có cả thông tin liên lạc của đối phương.
Vậy mà chồng tôi vẫn không xem đó là chuyện nhà mình. Anh nói bản thân không có tiền, mặc dù lúc ấy vừa nhận được tiền dự án. Lâu nay, mỗi lần mẹ tôi lên chơi với cháu, chồng tôi lại tránh mặt vì lý do công việc.
Cách đây 10 tháng, bạn tôi nói ra ở riêng cho thoải mái. Tầm vài tháng sau thì cô ấy thông báo có bầu. Tôi hỏi cha đứa trẻ, cô ấy chỉ bảo là một đồng nghiệp ở công ty. Kể từ khi bạn có thai, tôi luôn lui tới chăm sóc. Thậm chí ngày cô ấy đẻ, cũng là tôi trực cả ngày cả đêm ở bệnh viện.