Chuyện ông bố mắng vợ, tiếc tiền cho con vào viện - ai đọc cũng thấy tức

"Anh ấy làm cơ khí. Chị làm kế toán nhưng từ đợt sinh con, con ốm yếu nên chị xin nghỉ làm luôn. Giờ đợi con khoẻ rồi xin đi làm lại. Chứ ở như thế này chị nhục quá. Em nghe hết rồi đấy. Anh ấy tiếc cả tiền đi viện của con" - trích đoạn câu chuyện.

Chuyện trong viện là bài viết do tài khoản Nhữ Thị Thảo chia sẻ trên trang cá nhân đang thu hút sự quan tâm lớn từ dân mạng. Theo đó, Thảo tình cờ chứng kiến được toàn bộ câu chuyện đáng thương của một người mẹ vất vả, nghĩ làm để chăm lo, chữa bệnh cho con nhỏ. Thay vì nhận được sự thông cảm, giúp đỡ từ trụ cột gia đình, đằng này người mẹ phải gánh chịu vô số lời mắng chửi thậm tệ từ chồng. Có lẽ điều khiến người đọc phẫn nộ nhất là ông bố khá thờ ơ trước bệnh tình của con cái, thậm chí ông còn tiếc cả tiền vào viện chữa bệnh cho con.

Trong thời gian ngắn, câu chuyện nhanh chóng được lan tỏa và thu hút gần 10.000 lượt like (thích), hàng nghìn bình luận phẫn nộ của các bà mẹ bỉm sữa.

Hình ảnh tại bệnh viện mà Nhữ Thị Thảo chứng kiến toàn bộ sự việc.

Nội dung câu chuyện như sau:

"Hai hôm nay Bột sốt cao vì mọc răng kèm theo tướt tát rồi ho - có lúc sốt trên 40 độ. Vợ chồng lục đục nửa đêm đưa con vào viện. Chồng lo xong thủ tục, ở với mẹ con lúc rồi về với đứa lớn ở nhà .

Nằm cùng phòng mình, là cảnh...

Chị ấy sinh năm 1982, lấy chồng muộn, bé đầu giờ mới được 10 tháng tuổi - bị đi ngoài suốt nửa tháng qua - ở nhà mãi không khỏi nên mới vào viện. Ảnh chị ấy đang ngồi vừa ôm con vừa gọi điện thoại cho bạn, khóc nức nở.

Lúc chiều anh chồng (sinh năm 1979) vào thăm con. Chưa đặt mông xuống, chưa hỏi thăm xem con thế nào, đã oang oang chửi vợ:

- Làm cái đ* gì mà phải vào viện cho khổ người - nó đi ị chứ có sốt ho gì đâu mà phải vào cho tốn tiền. Đang làm cũng gọi điện ầm ĩ lên - bực cả mình. Con nhà thằng Tiến nó đi ị cả tháng trời rồi mà nhà nó để ở nhà có làm sao đâu. Trẻ con nó đi ị là chuyện bình thường. Ai bảo cứ cho nó tắm cho lắm vào - sạch sẽ cho lắm vào - nó nhiễm lạnh nó mới bị đi ị ???!!! (giờ mới nghe thấy điều này).

Chị vợ liếc nhìn mình vì ngại. Mình cầm điện thoại giả vờ không để ý.

Anh chồng lại vùng vằng thêm:

- Đi về, không chết được đâu mà lo. Ở đây không ai vào trông được cả. Người ta còn phải đi làm .

Giờ chị vợ mới ngẩng đầu lên nói nhưng giọg lí nhí, không chút cự cãi gì:

- Anh thế nào vậy, anh không vào được thì có bà nội - em gọi mẹ rồi, mẹ đang vào. Con nó đi cả nửa tháng sụt cả cân rồi mà anh bảo không sao. Phải vào viện khám xét xem lỡ con bị dịch gì thì sao chứ. Làm thì làm cả đời chứ ngày một ngày hai đâu mà vừa vào anh đã làm ầm lên như vậy rồi.

Anh chồng đổi giọng cao hơn xưng mày tao:

- Thế mày về mà đi làm hộ tao nhé. Đã không làm được gì còn suốt ngày sinh chuyện. Vào đây vừa tốn tiền vừa chả được cái tích sự gì.

Chị vợ cuối xuống xúc xắc cái đồ chơi cho con rồi lại phân trần:

- Làm thì em cũng phải đợi con nó cứng cáp em mới đi làm lại được. Giờ con nó mới là quan trọng. Anh nói vậy mà nghe được sao? Có ai muốn phải vào viện đâu chứ. Trăm cái mệt mỏi trong này. Nhưng anh nhìn con đi...

- Nó làm sao, tao chả thấy nó làm sao cả. Con người ta đi ngoài cả tháng vẫn ở nhà kia kìa.

Thề là mình muốn phi cho “thằng” chồng này cái dép vào mặt lắm ấy. Nhưng người dưng nên đành im nghe.

Vừa lúc ấy thì ông bà nội nhà họ vào. Ông lại gần ghế chỗ mình ngồi, bà thì lại bế cháu hỏi han. Xong lão kia lại làm một tràng:

- Mà cần gì phải hai người ở đây. Mình nó cũng trông được chứ gì thêm.

Chị vợ lại líu nhíu:

- Đêm con nó đi ngoài có người còn phụ em rửa cho con, nó đi như tháo cống ấy anh có thấy đâu mà anh biết.

- Biết cái gì, mặc bỉm vào cho nó. Ị thì thay ra có làm sao. Bà còn về làm ở nhà. Nhà cửa ai trông mà kéo nhau hết vào đây.

Lúc này bà mẹ mới nói:

- Thôi mày về đi, mày đừng có nói những câu khó nghe như thế. Việc nhà tao không khiến mày làm. Tao ở đây trông cháu tao. Nó đỡ thì tao về.

Ông bố ngồi cạnh mình, ngại cái cảnh cả nhà đôi co nhau trước mặt người lạ nên quay sang nói với mình:

- Cháu thông cảm nhé. To tiếng vậy bé nhà cháu có ngủ được không?

Mình đỡ lời:

- Không sao đâu bác ơi. Nhà có trẻ con ốm là cứ loạn hết cả lên vậy đấy. Nhà cháu cũng thế mà.

Xong ông đứng lên kéo thằng con ra còn bà ở lại.

Lúc sau bà đi ra ngoài mua ít đồ, chị vợ trong phòng mới gọi điện cho bạn kể lể, có đoạn rằng:

- Mấy hôm nay tao không được ngủ tí nào, lại bị đau bụng, gọi anh ấy dậy đỡ con, anh ấy cũng không dậy. Gọi nhiều thì bỏ ra ngoài ngủ. Cho con đi viện thì chửi lên chửi xuống. Tao chán quá. Đang đi làm tự dưng thất nghiệp, ở nhà với con để chịu nhục…  Ừ, tao cũng đợi cún nó đỡ, rồi gửi bà ngoại đi làm lại, chứ thế này tao không chịu nổi. Nhục lắm.

Cứ vừa nói vừa khóc .

Đợi lúc chị ấy nguôi mình hỏi chuyện qua qua rồi bảo:

- Chị nên nói chuyện với chồng, chuyện con cái ốm là bất khả kháng, vợ chồng phải chia sẻ nhau.

Chị ấy kể :

- Chán lắm em, chị mà nói trái ý là ông ấy đánh chị, ở chỗ này mà nói gì rồi đánh nhau ở đây mất mặt lắm.

- Chồng chị làm gì chị?

- Anh ấy làm cơ khí. Chị làm kế toán nhưng từ đợt sinh con, con ốm yếu nên chị xin nghỉ làm luôn. Giờ đợi con khoẻ rồi xin đi làm lại. Chứ ở như thế này chị nhục quá. Em nghe hết rồi đấy. Anh ấy tiếc cả tiền đi viện của con.

Nói xong rồi lại chảy nước mắt...

Lúc sau có bác sĩ đến báo con gái nhà chị ấy bị virut Zota nên bảo mình chuyển phòng khác tránh bị lây chéo.

Mình bảo chị ấy báo cho chồng nghe đi. Zota đấy, cứ để con ở nhà thêm đi rồi con sẽ thế nào.

Rồi mình bế Bột chuyển phòng, qua bên này ngồi nghĩ thấy thương.

Lấy phải người chồng gần 40 tuổi rồi mà đầu óc nông cạn và ích kỷ như vậy thà rằng cứ ế một đời cho nhẹ háng.

Chi li tiền bạc với vợ con đã là không đáng mặt, đây lại lúc con ốm thì thực sự là thứ đàn ông bỏ đi - một thằng chồng khốn đóng thêm vai người bố tồi.

Lấy vợ rồi dằn vặt chuyện vợ chưa làm ra tiền vì con nhỏ ốm yếu, là suy nghĩ của thằng đàn ông “thất bại” cả về tư cách, trách nhiệm và tình yêu.

Xem thường chuyện con ốm, thiếu hiểu biết về sức khoẻ của con là tư tưởng của những kẻ làm bố ngu ngốc.

Tất cả những điều này người đàn bà mình phải cúi đầu nghe là vì sao? Vì mình nhìn sai người - vì mình đặt tình cảm nhầm chỗ - vì mình đâu biết lúc yêu và lúc về với nhau + trăm nỗi lo cơm áo gạo tiền - con người nó thay đổi nhanh đến thế. Và vì lý do rõ nhất là mình không có tiền.

Có tiền sẽ chủ động được chuyện mình cần làm cho con, cho bản thân khi biết người bên cạnh đã không thể là chỗ cả về tinh thần.

Vậy nên dù lấy chồng muộn, ở cái tuổi băm nghĩ là đã chín lắm, mà trong tay người phụ nữ không có gì để làm điều kiện đủ sống cho bản thân thì trước sau gì chúng ta cũng sẽ khổ.

Chấp nhận, chịu đựng những dày vò về thể xác lẫn tinh thần là việc làm xuất sắc nhất mà chị em chúg ta vẫn làm.

Lực bất tòng tâm, ôm con nuốt ngược nước mắt vào trong là cảm giác khốn khổ nhất của người phụ nữ.

Than vãn cũng chỉ là cách bấu víu chút thông cảm của người ngoài thôi, rồi cũng chẳng ai có thể giúp được mình cả.

Thế nên trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân, phụ nữ nhất định phải biết kiếm đủ tiền cho bản thân và có thể nuôi đc con nhé. Việc gì cũng được, miễn là không trái với pháp luật, với đạo đức.

Tình cảm là điều không bền vững khi nó đứng trong hàng ngàn vạn biến động của cuộc sống . Hôn nhân chính là môi trường như thế. Nên hãy đảm bảo rằng, nếu có một ngày người đàn ông mình chọn đã là sai, mình vẫn đủ tự tin bước ra khỏi cái vòng chịu đựng để lo được cho bản thân, lo được cho con thì hãy lấy chồng !!!

Giờ thì vứt những cuốn ngôn tình kiểu: "Cả thế giới cứ để anh lo, em chỉ cần yêu anh thôi".

Vứt đi nhé".

Các bình luận phẫn nộ của các mẹ bỉm sữa. Ảnh: Chụp màn hình.
Phan Trai Úc
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm