Em quen anh ấy cách đây 2 năm. Anh hơn em 16 tuổi, chững chạc, chín chắn. Khi đó, em mới ra trường và đang làm kế toán cùng công ty anh.
 
Yêu nhau 6 tháng, anh ấy muốn quan hệ và em đã trao đời con gái cho anh ấy. Từ đó, cứ mỗi khi gặp nhau là anh ấy đòi hỏi. Rồi em dính bầu. Ngày báo tin, anh chẳng vui cũng chẳng buồn, anh chỉ hỏi đúng một câu: “Có chắc chắn không?”
 
Rồi hai đứa dẫn nhau đến một phòng khám tư kiểm tra. Kết quả em đã có bầu 6 tuần. Em đưa anh về quê chơi ra mắt và để tính chuyện trăm năm. Lúc đó, anh cũng hứa hẹn sẽ lấy em làm vợ và sinh con.
 
Nhưng về nhà, thấy gia đình em nghèo quá, bố mẹ đều làm nông, chân chất. Anh im lặng không bảo gì rồi về thành phố cắt đứt liên lạc với em. Anh nhận đi công trình xa tận trong Quảng Ngãi, để mình em xoay xở ngoài này với bao tủi nhục, ánh mắt khinh thường của người đời, bạn bè, đồng nghiệp.
 
Em đã nhiều lần đến phòng làm thủ thuật nhưng lại không đủ can đảm làm việc đó. Em không nỡ bỏ đi giọt máu đang thành hình hài trong mình. Sợ lắm cảm giảm tội lỗi với con và căm hận người đàn ông bội bạc đó tột cùng.
Đã nhiều lần em tìm đến các phòng khám nhưng không đủ can đảm làm chuyện ấy. Ảnh minh họa.

Em âm thầm làm việc, tiết kiệm để một mình sinh con. Giờ thai nhi em mang đã được 8 tháng, em thuê nhà trọ sống một mình, bố mẹ vẫn chưa biết chuyện của em. Em không muốn làm bố mẹ đau lòng…

 
Rồi vào ngày 19/11, em nghe tin hắn ta làm đám cưới với một cô gái cùng quê, giàu có, bố làm to. Em nghe tin không thể khóc cũng chẳng vui được, chỉ cười mỉa một cái khinh thường kẻ đốn mạt đó.
 
Càng gần đến ngày sinh, em càng thấy lo lắng. Bạn bè thương em, tội em một mình nên đã tìm đến nói chuyện với vợ chồng hắn ta. Vợ hắn hẹn gặp em nói chuyện.
 
Hắn lừa dối vợ hắn rằng, hôm đó quan hệ với em có thêm vài thằng nữa, hắn dám bảo em ăn ốc đừng bắt hắn đổ vỏ, đừng bắt hắn chịu trận. Em lại cười mỉa vào mặt con người đó. Em bảo “Tôi tuy nghèo nhưng chẳng đến mức phải ngửa tay xin vợ chồng anh. Còn anh, khẩu nghiệp rồi sẽ gánh vào người. Con người không còn phần người nữa nên mới là con như anh rồi để xem…”.
 
Trong suốt buổi nói chuyện, vợ chồng họ mắt cứ liếc ngang liếc dọc không ai dám nhìn thẳng vào mắt em. Thật nực cười và đáng khinh bỉ.
 
Con dĩ nhiên là em mang em tự đẻ và tự nuôi được. Sau khi bị bố nó chà đạp lên nhân phẩm mẹ nó và cả nó, sau này em sẽ bắt họ phải cầu xin mẹ con em tha thứ.
 
Mọi oan ức bây giờ em đang gánh chịu chắc chắn sẽ được sáng tỏ trong nay mai, khi con em ra đời thôi. Mới hôm qua, em lại nghe tin vợ hắn đuổi đánh mẹ chồng chỉ vì bà ấy yêu cầu đóng tiền sinh hoạt phí. Em không phải là kẻ ác mồm độc miệng nhưng có lẽ, anh ta bắt đầu gánh cái nghiệp chướng do mình gây ra.
 
    
Anh ta lấy vợ mới rồi bảo em ngủ với nhiều người đàn ông và không thừa nhận con. Ảnh minh họa.
Giờ em chỉ trách mình sao quá ngu dại, đi trao thân cho một kẻ đốn mạt. Thương bố mẹ ở quê, nghèo khó, đặt hết hi vọng vào con gái, vậy mà bây giờ em lại làm nên chuyện tày đình như thế này.
 
Bây giờ gần đến ngày sinh rồi, em có chút lo sợ. Xin hỏi có ai đã từng một mình sinh con như em? Có ai vượt qua được hoàn cảnh tương tự như em không để cho em chút động lực nuôi con, làm lại cuộc đời và sẽ cho những con người tráo trở đó phải quỳ gối tìm đến em mà cầu xin tha thứ?
Nếu được chọn lại chồng

Nếu được chọn lại chồng

Màn hình của vợ bật sáng, tôi choáng ngợp vì một câu hỏi in đậm, cỡ chữ to tướng: Nếu được chọn lại, mọi người có chọn chồng hiện tại của mình không?

Theo Người Đưa Tin