Ba ngày quá đủ cho một tình yêu

08/04/2017 06:17

Nàng buông tay và khóc. Tôi đã nói sai điều gì ư? Tôi chỉ nói thật lòng mình. Ba ngày quá đủ cho một tình yêu nhưng quá thiếu cho sự khởi đầu.

Thời ấy, đang có mốt chat trên mạng, tôi có quen cô bạn trong một “phòng chat”...

Còn gì mà chúng tôi không kể cho nhau nghe đâu, từ chuyện vui đến chuyện buồn, nhất nhất chuyện nhỏ to gì chúng tôi cũng kể cho nhau nghe cả, làm như ngày mai không còn dịp nào kể cho nhau nghe nữa vậy.

Quen nhau đã lâu nhưng chúng tôi cũng không biết ngoại hình của nhau ngoài những thông số  được thường xuyên ghi trong giấy khám sức khoẻ như tuổi, giới tính, chiều cao, cân nặng…

Dần dần, tôi hiểu “bạn chat” của mình là cô gái có cá tính, sôi nổi, ngang bướng và hài hước. Còn tôi trầm lặng và thận trọng. Vậy mà có cái gì đó làm chúng tôi có thể nói chuyện với nhau mà không nhàm chán? Tự nhiên hình thành thói quen của tôi. Gọi là sự mong cũng được. Cứ về nhà là tôi online và ngóng nick name đó sáng lên.

Gặp nhau trên mạng. Chúng tôi chat với nhau nhiều…và cũng thấy hợp nhau trong cái thế giới ảo ấy. Một lần chúng tôi quyết định gặp nhau ngoài thế giới thực…

Tôi chưa bao giờ khoái món ăn Âu nhưng tôi vẫn gật đầu khi nàng rủ tôi đi ăn. Tôi không biết là do giọng nói, nụ cười của nàng hay vì trong món ấy, đã có bỏ thuốc mê mà sau đó tôi đã sa lầy, từ ngữ đó mới thật đúng cảm giác trong tôi.

“Anh có ba ngày để cưa đổ em!”.  Nàng xoè ba ngón tay và nhìn tôi bằng cặp mắt nửa thách thức nửa chế nhạo. “Ba ngày? quá ít so với khả năng của anh!”. Tôi thú nhận. “Nhưng nó quá dài so với sức chịu đựng của em”. Nàng cười như nắng mùa thu. Tôi say nắng tưởng chết đi được. Tôi cũng sợ cả mùa thu và hoa sữa. Mỗi khi đi qua hồ Thiền Quang tôi lại có ý nghĩ kỳ quặc, đi chậm nhưng lại muốn đi hết phố Nguyễn Du thật nhanh…

“Được mà! Không thử sao biết được, phải không nào?”. “Nhưng sao chỉ có ba ngày?”. “Vì chỉ ba ngày nữa, bạn trai em sẽ có mặt ở đây, có thể anh ấy sẽ làm cho em phải xa anh”. “Anh vẫn chưa hiểu lắm! Em đã có bạn trai rồi mà?”. “Nhưng em vẫn muốn mình có thêm cơ hội chọn lựa hạnh phúc cho mình. Biết đâu đấy, anh mới chính là người đàn ông của riêng em?”. “Anh không nghĩ đó là cuộc chạy đua khôn ngoan, anh sẽ thua ngay từ  vạch xuất phát”. “Anh sợ à?”. “Thì cứ cho là thế đi! Trong tình yêu, anh không thích đua tranh”. “Thế anh có yêu em không?”.  Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi với tia nhìn có thê thiêu cháy tất cả. “Anh ….”. Tôi thực sự lúng túng. Tôi có yêu nàng không?

Rất rõ ràng, tôi từng xao xuyến vì nàng, “tăm tia” nàng. Tôi có gửi nàng một vài bài thơ, nhưng không dám ghi rõ là tặng nàng. Nếu có dám thì chắc tôi cũng chỉ dám đề tặng M, mặc dù tên nàng là T.H. Nhưng có thể nàng hiểu, cái đó cho chính nàng. Nhưng bây giờ nhìn nhau trong khoảng thời gian đủ để chén sạch các món Âu - mà tôi cũng không thể nhớ nổi tên chúng nữa - liệu có thể cho một lời khẳng định nào về tình cảm? Tôi chịu!

“Anh không cưa em, mất em rồi, anh sẽ tiếc!”. “Nhưng nếu anh cưa em mà em không đổ? như vậy còn tệ hơn là không”. “Thôi! Nếu anh sợ thì thế này đi…”. Nàng luôn có cách để buộc tôi theo ý nàng. “Em sẽ cưa anh! Anh có ba ngày để đón nhận tình cảm của em! quyết định như thế nhé! ký cái rẹt! đóng dấu cái cộp! ngay ngày mai bắt đầu”. Nàng luôn áp đặt cho tôi thế đó.

Nhìn nàng mà tôi ngẩn ngơ, không chắc về những gì xảy ra. Mọi thứ quá nhanh.

Ngày thứ nhất

Tôi nhận tin nhắn của nàng lúc 13 giờ 30 phút khi tôi đang ngồi ở cơ quan. Tôi phải tới ngay chỗ nàng hẹn. Tôi đã phải nói dối sếp thế nào để chuồn. Đành viện ra một thằng bạn ảo nào đó, xử tử nó, bắt nó nhập viên với một tai nạn tưởng tượng kiểu xe cán qua rồi xe nữa cán tiếp. Tội nghiệp nó….Tôi phóng như bay đến chỗ hẹn, nàng đứng đó từ bao giờ, coi đồng hồ nhìn tôi và “phán”.

“Anh đang ngồi ở cơ quan, cách đây 10km và anh đã phóng với tốc độ 55 km/h”. Quá đúng, tôi chỉ biết cười trừ. Nàng leo lên sau xe tôi, bộ váy dài màu huyền. Nàng cười cười: “Em biết anh thích em mặc áo sơmi quần jeans và cuốn tóc cao để lộ gáy và cổ. Nhưng em nói thật em không có cái sơ mi và quần jeans nào, kể cả quần Âu cũng vậy. Em ly khai với chúng lâu rồi”.

Tôi cũng chỉ biết cười trừ thêm. Nàng mà mặc quần bó áo pull hoặc sơmi trùm qua đùi thì chắc chắn, trông nàng sẽ cực kỳ sexy,vì đôi chân của nàng thật hoàn mỹ. Chúng tôi rẽ vào một quán café nhỏ

“Tại sao em lại muốn yêu anh?”. “Vì em cảm nhận được tình yêu của anh và em nghĩ mình nên chọn người phù hợp với mình thay vì chấp nhận bất cứ ai đó tấn công mình”. “Thế còn người ấy?”. “Anh ấy ổn hơn so với mặt bằng chung nhưng vẫn chưa đủ để em có thể trọn vẹn đi đến cuối đường với anh ấy”. “Vậy em còn quan tâm đến anh ta làm gì? Hay em sợ anh ta không sống nổi nếu em không nhận lời? - Tôi cảm thấy thật hài hước.

“ Không, nếu không có em thì cuộc sống của anh ẫy vẫn thế, vẫn tiếp diễn như mọi khi.  Em có thể lựa chọn anh nếu anh phù hợp hơn”. “Nếu anh không phù hợp?”. “Em sẽ nhận  ra rằng có lẽ em đã quá đòi hỏi”. “Anh chịu rồi đấy”. “Chưa đâu anh, còn hai ngày nữa cơ”.

Kết thúc buổi tối bên con đường ven sông. Gió… và tôi vui, cái vui không tỳ vết.

Ngày thứ hai

Ngồi trên cái quán nhìn ra hồ, tôi như cậu bé học sinh thủa nào. Ngoan ngoãn xếp tay trên mặt bàn.

“Sao anh không dám ngỏ lời với em?”. “Bởi vì anh nhút nhát, anh sợ khi anh ngỏ lời với em rồi, khi em lắc đầu, anh sẽ mất em vĩnh viễn”. “Anh chàng kia cũng vậy, không cần em quan tâm gì và có lẽ vì chỉ cần sở hữu em thôi”. “Nhưng như thế là hay hay dở?”. “Em không biết, nếu biết thì em đâu cần tìm ai nữa”.

Mặc gió khiến cho những sợi tóc của nàng vương vào mắt tôi, má tôi. Tôi không dám cử động mạnh vì sợ nàng lại vuốt lại tóc. Hôm nay nàng mặc bộ váy ngắn. Tôi muốn cầm tay nàng , nhưng tôi không thể bước qua nỗi sợ hãi mơ hồ. Dường như tôi sợ nàng tan biến như tôi đã từng sợ sẽ như vậy.

“Bây giờ anh đang muốn gì nhất?”. Nàng hỏi mà mắt không rời khung cảnh hồ nước mênh mông. “Anh muốn thời gian cứ đứng im mãi thế này”. “Đóng băng lại?”.

Đóng băng lại, hoá đá, hay đóng băng nhau lại. Từ hôm nay có một cái tượng đá, cũng lãng mạn lắm chứ! Biết đâu sẽ có nhiều đôi yêu nhau ra chạm tay vào đá mà để cầu cho tình yêu bền chặt. Họ gọi nàng là Thạch nữ, còn tôi, đương nhiên Thạch nam.

Ngày cuối cùng

Tôi trở lại là chính tôi của thời điểm hiện tại. Hai đứa ngồi trong một quán trà nhỏ yên tĩnh và riêng tư. Nàng đặt tay lên má tôi, che mắt tôi lại, giọng nàng thật êm ái: “Nếu bây giờ là ngày này của mười năm sau thì sao?”. “Thì anh vẫn nghĩ có em bên anh như bây giờ”. “Nếu bây giờ là tháng cuối của năm nay, anh sẽ ở đâu?”. “Anh sẽ tới đây đúng vào ngày này của tháng đó, và anh hy vọng sẽ có em đi cùng”. “Giờ này của ngày mai, anh sẽ thế nào? ”. “Anh có thể rất buồn vì em đã ra đi, nhưng vẫn tin một ngày em trở lại”.

Nàng buông tay và khóc. Tôi đã nói sai điều gì ư? Tôi chỉ nói thật lòng mình. Ba ngày quá đủ cho một tình yêu nhưng quá thiếu cho sự khởi đầu.

Tôi hiểu điều này khi mà tôi nhận ra lý do vì sao mà mãi tôi vẫn chưa nắm tay nàng, dù có thể, và nàng cũng hiểu điều đó. Tôi chưa thể chuẩn bị cho một tình yêu, nàng chưa thể sẵn sàng đoạn tuyệt được với một tình yêu khác. Nàng sẽ ra đi mãi mãi hay ở lại? Với tôi điều đó chẳng còn ý nghĩa nào cả…

Bước vào ngưỡng 27 - 37 tuổi, top con giáp này sẽ đổi đời ngoạn mục, giàu sang hết nấc, phát tài hết cỡ
Trong mốc thời gian từ 27 – 37 tuổi, nhờ bước vào đại vận vượng phát nên 3 con giáp sau sẽ hoàn toàn lột...
XEM TIẾP
Thần Tài đến tận nhà đón đưa, 3 con giáp này giàu không tưởng trong 2 tháng cuối năm
Đây là những con giáp được Thần tài nâng đỡ, đón đưa mỗi ngày trong 2 tháng cuối năm. Cuộc sống của họ như lên...
XEM TIẾP
3 sai lầm đàn bà nào cũng mắc phải khi phát hiện chồng nuôi bồ nhí
Biết chồng ngoại tình, đàn bà dù khôn hay dại đều đau khổ, thương tổn và hụt hẫng như nhau...
XEM TIẾP
doi-nam-nu-thoat-chet-khi-oto-bay-qua-mat
Chàng trai nhanh tay đẩy mạnh bạn gái sang bên khi 'xe điên' bay vút qua, đâm sầm vào bức... ...
nguoi-dan-ong-may-man-bi-2-xe-tai-tong-lien-tiep-van-binh-an-vo-su
Đang lưu thông trên đường, người đàn ông bất ngờ bị 2 chiếc xe tải đâm phải, cả người và... ...
sao-hoa-sao-kim-lam-khanh-chi-bat-binh-truoc-nhung-loi-noi-doi-cua-chong
Tập 4 "Sao hỏa sao kim" có sự tham gia của Đức Thịnh, Lâm Khánh Chi - Phi Hùng, Yến... ...
ha-noi-xe-hop-mat-lai-cuon-bay-quan-tra-da-em-be-thoat-hiem-ky-dieu
Phải nói là rất may mắn em bé mới thoát chết trong gang tấc khi một chiếc xế hộp mất... ...
hang-tram-hanh-khach-hoang-so-la-het-khi-may-bay-vietjet-air-gap-su-co
Máy bay của Vietjet Air bất ngờ gặp sự cố, phải hạ cánh khẩn cấp sau 10 phút cất cánh... ...
hoa-hau-hoa-binh-quoc-te-nhan-mua-gach-da-vi-cuoi-vo-duyen-khi-duoc-khen-dep-hon-phuong-khanh
Đương kim Hoa hậu Hòa Bình Quốc tế người Paraguay - Clara Sosa không giấu sự khoái chí trước lời... ...
ban-muon-hen-ho-quyen-linh-cat-tuong-hu-hon-voi-so-thich-choi-da-cua-co-gai-tre
Cô gái thực sự đã khiến 2 MC và những khán giả có mặt trong trường quay có một phen... ...
vo-giao-vien-mam-non-bien-chong-thanh-tre-len-ba-de-tap-giang-bai
Mai Thế Dương thường xuyên sắm vai học sinh, ngồi hàng giờ tương tác cùng vợ để bà xã luyện... ...
cuop-dien-thoai-cua-nu-sinh-co-vo-nam-thanh-nien-nhan-cai-ket-dau-don
Thanh niên Brazil đã phải chịu đau đớn suốt 20 phút chỉ vì toan cướp điện thoại của một cô... ...
con-trai-xuan-bac-chuc-mung-me-20-11-cuc-ba-dao
'Dù mẹ tôi hơi béo nhưng mà cô giáo béo mới là cô giáo khoẻ', cậu cả Minh 'lợn' nhà... ...
hau-truong-hai-huoc-phia-sau-nhung-buc-anh-cuoi-de-doi
Để có được bức ảnh cưới để đời, các cặp đôi cùng ê kíp có những tình huống dở khóc... ...
cau-be-ban-rong-campuchia-noi-15-thu-tieng
Cậu bé 14 tuổi được một công ty Trung Quốc mời đến Bắc Kinh phỏng vấn và thử giọng sau... ...