Vợ chồng tôi đang cắn răng im lặng nhận em trai 2 tuổi của chồng làm… con nuôi

07/07/2016 13:40

Nhìn mẹ chồng là âu yếm cưng nựng thằng bé, còn bảo nó có nét giống chồng tôi chắc là cái duyên của nhà mình. Nghe mẹ nói mà tôi thấy xót xa thương bà vô hạn.

Đây có lẽ là bí mật mà vợ chồng tôi phải giấu kín đến cuối đời. Nếu nói ra gia đình tôi sẽ tan hoang mất và người mẹ chồng kính mến hiền lành ấy sẽ bị tổn thương vô hạn.

Tôi và chồng kết hôn đến nay đã được 5 năm, hai vợ chồng có với nhau 1 cậu con trai kháu khỉnh, đáng yêu, gia đình đầm ấm hạnh phúc. Ngày tôi lấy chồng, bạn bè nói tôi tốt số khi được gả cho 1 gia đình giàu có gia giáo như vậy.

Về làm dâu được hưởng phúc từ gia đình chồng tôi cũng thấy mình may mắn. Mẹ chồng tôi rất xinh đẹp đã vậy lại hiền lành, tốt bụng. Bố chồng tôi 60 tuổi nhưng nhìn rất trẻ trung phong độ, nhìn ông không ai nghĩ ông đã qua đầu 6 cả. Hàng ngày ông vẫn đi tập gym, tập thể dục đầy đủ.

Nguồn: Internet

Tôi rất ngưỡng mộ bố chồng và mẹ chồng. Nhưng rồi đùng 1 phát hôm đó bố buồn rầu rĩ gọi vợ chồng tôi đi cà phê, trước mặt chúng tôi bố đau khổ van xin tha thứ. Bố kể bố phải lòng 1 cô gái trẻ và đã có con với cô ấy. Nghe đến đây vợ chồng tôi sửng sốt vô cùng, chồng tôi còn ngồi không vững.

Nhưng đó chưa phải là điều sốc nhất đâu, cuối cuộc trò chuyện bố van xin chúng tôi nhận đứa em trai mới 2 tuổi của chồng tôi, cũng là con riêng của bố làm con nuôi. Vì bố muốn cô bé kia đi lấy chồng, bố muốn cô ấy được hạnh phúc. Bố nói bố không biết làm sao để bù đắp cho cô ấy. Bố cũng thấy có tội với mẹ chồng và con cháu.

Sau buổi nói chuyện ấy, tôi và chồng đi về nhà chẳng nói nổi với nhau câu gì. Hai đứa nằm vật ra giường thở dài ngao ngán, bao hình tượng ông bố thành đạt giỏi giang… sụp đổ trong lòng hai đứa. Chồng tôi thậm chí còn khóc, 1 tuần sau bình tâm lại chồng kéo tôi vào phòng nói chuyện. Sau 1 hồi bàn tính hai đứa đau khổ đồng ý giúp đỡ bố, việc đầu tiên chúng tôi làm là làm tư tưởng với mẹ chồng. Lấy lý do hay nhất để mẹ nghe thuận tai, mẹ bàn với bố, dĩ nhiên bố sẽ gật đầu rồi vì đây là con trai của bố cơ mà.

Ngày đón thằng bé về, tâm trạng trong nhà không ai hồ hởi cả. Tôi cũng cười méo mó vì thấy thương thằng bé, thương cảnh mẹ con nó chia ly nhau. Chỉ có mẹ chồng là âu yếm nó, còn bảo là thằng bé có nét giống chồng tôi chắc là cái duyên của nhà mình. Nghe mẹ nói mà tôi thấy thương bà vô hạn. Bố chồng ái ngại nhìn chúng tôi với ánh mắt biết ơn.

Từ đây con trai tôi có thêm 1 người em trai nói đúng ra là chú nó. Chồng tôi khó khăn lắm mới có thể vui vẻ và xem nó như con trai mình dù trong lòng luôn vang lên hai tiếng: “Em trai”. Vì nó còn nhỏ và phải xa mẹ nên ban đầu vợ chồng tôi rất vất vả. Hàng đêm nó quấy khóc gia đình tôi như đảo lộn hết cả lên. Tôi vừa thấy vừa giận vừa thương mẹ thằng nhỏ, dại khờ quá giờ lại để hậu quả khổ đau thế này, xa con mẹ nào mà không xót.

Nguồn: Internet

Cũng may nó với con trai tôi quấn quýt lấy nhau nên nhiều lúc anh em chơi rất vui vẻ. Bố mẹ chồng cũng hay qua thăm cháu nội, mỗi lần thấy mẹ chồng mua đồ mới và bế bồng cưng nựng thằng bé là chồng tôi lại bỏ lên phòng vì xót xa. Bố chồng tôi hiểu nên rất buồn. Kể từ dạo đó ông già đi hẳn, tôi thấy bố suy tư hút thuốc nhiều hơn. Tôi vừa phải chăm con, vừa phải trấn an chồng, bố chồng và quan tâm mẹ chồng. Đầu tôi cứ quay như chong chóng mệt mỏi rã rời. Thế mới nói đàn ông ra ngoài ăn nem, ăn chả thật đáng chê trách. Chắc chẳng ai rơi vào hoàn cảnh khó xử oái oăm như gia đình tôi đâu nhỉ, ai đời con trai, con dâu lại đi nhận con riêng của bố chồng làm con nuôi bao giờ. Tôi chỉ sợ sau này con trai nuôi tôi biết được sự thật thì chúng tôi sẽ không biết phải giải thích với thằng bé như thế nào cả, đã thế còn mẹ chồng nữa, càng nghĩ tôi càng thấy rối tung lên.

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tâm sự gia đình trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm chủ đề liên quan:
Xem thêm bài viết liên quan :
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM