Trời rét, vợ hái từng mớ rau kiếm tiền mua thuốc cho con mà chồng nhẫn tâm trộm hết đi bao gái và cái kết thương tâm

30/11/2016 14:11

Con trai chị mà khỏi bệnh, chị tính rồi, anh không chịu thì chị sẽ đơn phương ly hôn, chị không thể níu kéo thêm một kẻ tệ bạc như anh nữa. Thế mà chị đâu ngờ…

Ở cái vùng quê nghèo này, con người lương thiện lắm. Người ta sống với nhau bằng tình cảm chân thành, chuyện gì cũng sẵn sàng giúp đỡ nhau. Thế mà từ ngày Ngọc trở về, cái làng nhỏ bé này xáo xào hẳn.

Chân đất mắt toét, Ngọc lên thành phố làm gì chẳng ai biết. Sau 5 năm trở về, chẳng còn ai nhận ra Ngọc. Tóc xoăn vàng hoe, mắt xanh môi đỏ, ăn mặc thì hở hang. Nhìn thoáng qua, người ta cũng biết cái nghề Ngọc đã từng làm là gì. Mấy bà, mấy mẹ, mấy chị em nhìn Ngọc thấy nhức mắt lắm nhưng chẳng biết làm sao để đuổi Ngọc đi được. Nhưng các anh thì khác. Từ mấy cụ ông lớn tuổi đến bọn thanh niên choai choai, cứ thấy Ngọc đến xớn xác hết cả lên. Vậy là người có chồng thì lo giữ chồng, người có con thì lo giữ con. Nhưng giữ kiểu gì, giữ bằng trời nếu như Ngọc có ý, kẻ kia có tình. Và trường hợp của chị chính là như vậy.

Anh chị vốn dĩ sống rất hòa thuận. Gia cảnh tuy nghèo khó một chút nhưng chăm chỉ làm lụng thì cũng không đến mức chết đói. Anh chị cũng đã có với nhau một cậu con trai đáng yêu, ngoan ngoãn. Mai ấm nhỏ lúc nào cũng rộn rã tiếng cười vui. Nhưng Ngọc xuất hiện, đã phá tan tất cả.

Chị nhờ người trông hộ con, chạy ra đồng bì bõm lội xuống ruộng rau muống với nhiệt độ thời tiết 15 độ.  (Ảnh minh họa)

Anh tuy làm nông, vất vả quanh năm nhưng ngoại hình vạm vỡ, cao to. Ngọc thấy là mê lắm nên tìm đủ mọi cách ve vãn. Mà nhìn Ngọc, so với chị thì chị thua xa một trời một vực. Cô ta chưa qua sinh nở, không phải làm lụng vất vả, suốt ngày phấn son, ăn diện, ẽo ợt. Trong khi chị cả đời chẳng biết đến thỏi son, quần áo đẹp, suốt ngày đầu tắt mặt tối. Và anh, đã chẳng thể vững lòng trước những cám dỗ của Ngọc. Anh đã phản bội lại chị.

Chị nghe người ta nói chuyện của anh với Ngọc. Chị hết lòng hết dạ khuyên anh quay về nhưng anh, giống như ăn phải bùa mê thuốc lú, nhất định không nghe, còn ra sức bênh vực Ngọc, đánh chửi chị. Nhục nhã, căm hận chị đòi ly hôn nhưng anh không chịu ký. Anh suốt ngày ở bên Ngọc, chẳng lo làm ăn gì nữa, phó mặc con, gia đình cho chị. Có đói ăn thì anh mới mò về. Chị chỉ muốn chấm dứt cái cảnh này cho nhanh mà mẹ chồng chị cứ cầu xin chị cố gắng níu kéo. Để rồi…

Con trai chị đột ngột đổ bệnh. Đi khám bác sĩ, tiền mua thuốc cho con đội lên nhiều quá. Nhưng dù có thế nào, chị cũng phải cố gắng vì con. Anh biết chuyện con ốm cũng bỏ mặc, chẳng thèm quan tâm. Chị cũng chẳng cần, chị làm mọi cách để lo cho con. Tiền sắp đủ, chỉ còn thiếu chút ít nữa. Chị nhờ người trông hộ con, chạy ra đồng bì bõm lội xuống ruộng rau muống với nhiệt độ thời tiết 15 độ.

Anh giống như kẻ điên, mất hoàn toàn phương hướng. (Ảnh minh họa)

Chân chị cứng đờ lại vì tê buốt. Nhưng nghĩ đến con đang rất cần chị, chị lại dặn lòng mình phải cố gắng, không được gục ngã. Cố hái nốt mấy mớ rau này trả cho khách, cộng với số tiền họ còn giữ lại, chị sẽ đủ tiền mua thuốc cho con. Con trai chị mà khỏi bệnh, chị tính rồi, anh không chịu thì chị sẽ đơn phương ly hôn, chị không thể níu kéo thêm một kẻ tệ bạc như anh nữa. Thế mà chị đâu ngờ…

Không có chị ở nhà, anh lẻn về. Đã rình được chỗ chị giấu tiền, anh lén lút lấy hết sạch nó dù biết là tiền mua thuốc cho con mình để mang đi mua áo rét cho Ngọc. Nghe người ta nói, chị vứt luôn mấy bó rau đó, hốt hoảng chạy về với đôi chân trần tím tái. Chị giằng co với anh vì lúc đó anh còn chưa kịp ra khỏi nhà.

- Anh không biết đây là tiền gì sao mà nhẫn tâm trộm nó. – Chị hét vào mặt anh

- Tiền của tôi. Có bỏ cái tay bẩn thỉu của cô ra mau. – Anh bóp tay chị

Chị cố giằng nó về phía mình, không cho anh mang đi. Tức giận, sức đàn ông lại mạnh hơn chị, anh đẩy mạnh chị. Chị ngã xuống, đập mạnh đầu vào cái cối đá gần cửa. Thấy máu chảy lênh láng, chị lịm dần đi, anh hốt hoảng gọi người đến cứu. Nhưng chẳng còn kịp nữa, chưa kịp đưa chị đi thì chị đã tắt thở. Chị ra đi không thể nhắm mắt vì những nuối tiếc, nhưng đau đớn còn vương vấn trong lòng.

Con trai anh cũng bắt đầu có biểu hiện bệnh nặng hơn. Anh giống như kẻ điên, mất hoàn toàn phương hướng. Tiếng gào thét của anh, sự hối hận của anh cũng chẳng thể khiến chị sống lại. Con nằm viện cấp cứu, chị ra đi khi tiền mua quan tài còn chưa đủ, bi kịch này tại lòng người hay tại trời mà nó thương tâm, bi đát đến như vậy đây?

 

Xem thêm: cách làm món lẩu cá đơn giản tại nhà, dạy làm tóc đẹp

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tâm sự gia đình trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm chủ đề liên quan:
Xem thêm bài viết liên quan :
Mẹ dạy con gái: Đừng bao giờ chịu đựng, khổ quá thì bỏ người đàn ông tệ bạc rồi về với mẹ
Mẹ không muốn con phải chịu đựng những điều vô lý từ người đàn ông đó. Cũng chẳng muốn con phải sợ hãi trước những...
XEM TIẾP
Tiền nhiều làm gì để rồi mất nhau, chồng ơi!
Tiền nhiều để làm gì, giàu sang để làm chi khi bây giờ chúng ta ngồi đây chia chác nhau từng món đồ, từng đứa...
XEM TIẾP
Gửi đàn ông vô tâm: Sao các anh có thể sống tàn nhẫn đến thế?
Đàn ông à, hai chữ Làm Chồng khó lắm! Nếu đã cưới một người phụ nữ thì hãy có trách nhiệm và bổn phận mang...
XEM TIẾP
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM