Không muốn bước chân về nhà từ khi mẹ vợ lên trông cháu

02/10/2015 09:22

Những mâu thuẫn của tôi với mẹ vợ bắt đầu nảy sinh từ ngày bà lên trông cháu. Tôi làm bất cứ việc gì cũng không vừa lòng mẹ vợ, thậm chí còn bị trách mắng.

Tôi đã lập gia đình được 2 năm và mới chào đón thêm một thiên thần nhỏ. Cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn song cứ nhìn thấy con là mọi mệt nhọc trong tôi tan biến. Vì mẹ tôi đã mất còn bố thì yếu nên không thể từ quê lên chăm cháu nội được nên vợ muốn nhờ mẹ đẻ lên giúp một thời gian.

Sau khi vợ sinh con cả trăm thứ áp lực dồn lên đầu, nào là lo tiền bạc, công việc lại chưa đâu vào đâu, vì thế nên tôi cũng có phần ít nói. Nhưng mẹ vợ lại nghĩ, do có bà lên tốn kém nên chẳng ăn gì ngoài cơm và muối vừng.

Thậm chí, mẹ vợ tôi còn để ý cả lời ăn tiếng nói. Có lần đi làm sớm, nghĩ bà vẫn đang ngủ nên cứ thế đi, không ngờ bà gọi về cho bố vợ tôi nói là nó khinh người, đi làm không thèm chào.

Tôi nấu cháo đu đủ móng giò cho vợ, bà thẳng tay đổ đi. Sau đó mới biết do bà thấy tôi làm móng giò chưa hết lông, rồi quả đu đủ phải để cả vỏ, cả nhựa, tôi lại gọt đi. Lần đầu chăm vợ sau khi sinh em bé, tôi còn ít kinh nghiệm nên không biết. Nhưng mẹ vợ lại không góp ý mà còn đi nói xấu con rể với mọi người.

 
Vì ăn mãi một món nên vợ tôi ngán. Tôi đổi món cho vợ thì bà mắng té tát là hại vợ con. Tôi tắm cho con theo đúng hướng dẫn của bác sĩ, đó là thả cả người vào chậu nước ấm cho ngập, tắm trong phòng kín gió. Thế là bà la toáng lên, kêu: "Mày muốn giết con à. Bà chỉ cho lau người, vớt vớt nước." Tôi bảo: "Con thấy bác sĩ dạy thế, chứ làm thế này có khi còn lạnh hơn." Mẹ tôi tỏ ra không hài lòng còn nói: "Tao ngày xưa nuôi lớn mấy đứa con lại không biết à. Trứng lại còn đòi khôn hơn vịt."

Mẹ vợ lên trông cháu  0

Tôi không muốn bước chân về nhà từ khi mẹ vợ lên trông cháu (Ảnh minh họa)

Nhiều lúc vì quá mệt mỏi và căng thẳng mà tôi không còn muốn về nhà nữa. Tôi hẹn với mấy người bạn đi nhậu đến muộn mới về. Mẹ vợ nói thẳng mặt rằng tôi là người chồng vô tâm và trách móc đủ thứ.

Đỉnh điểm của những mâu thuẫn với mẹ vợ là khi tôi phơi đồ ngoài ban công, quần của bà bị gió thổi rơi xuống, lại rơi đúng vào thùng đựng rác (nhà tôi để thùng rác ngoài ban công). Thế là bà khóc lóc kêu là chúng tôi không cho phơi chung đồ và vứt quần áo của bà vào thùng rác. Nói rồi, bà thu dọn đồ đạc về quê, vừa đi vừa khóc. Tôi ra sức giải thích thì mẹ vợ lại không tin. Khi gọi điện về quê thì bố vợ nói bà đã về đến nhà và tỏ ý không hài lòng với cách cư xử của vợ chồng tôi. Giờ đây, tôi không biết phải làm sao để cho bố mẹ vợ hiểu. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên?

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tâm sự gia đình trên Phụ nữ và gia đình
Xem thêm bài viết liên quan :
Đàn bà cạn tình: Chỉ muốn rời khỏi người tệ bạc càng nhanh càng tốt
Đàn bà một khi đã không còn yêu thì sẽ nhẫn tâm buông bỏ người đàn ông tệ bạc chứ chẳng còn sợ hãi hay...
XEM TIẾP
Tâm sự đàn bà có chồng ngoại tình: Giả mù, giả điếc để đổi lại bình yên cho các con
Gia đình tôi bề ngoài vẫn rất yên ấm, chồng tôi vẫn đi làm mang tiền về nuôi các con, tôi vun vén gia đình...
XEM TIẾP
Mẹ dạy con gái: Đừng bao giờ chịu đựng, khổ quá thì bỏ người đàn ông tệ bạc rồi về với mẹ
Mẹ không muốn con phải chịu đựng những điều vô lý từ người đàn ông đó. Cũng chẳng muốn con phải sợ hãi trước những...
XEM TIẾP
CUỘN XUỐNG ĐỂ XEM THÊM