Trang chủ Những kỷ niệm khó quên

[Bài dự thi] Tuổi thơ và mẹ

15/08/2015 17:38

Tuổi thơ từ lâu luôn chứa đựng trong tôi những cảm xúc thật khó tả. Có lẽ những khoảnh khắc được sống trong sự chở che của mẹ đã trở thành một ký ức không thể nào phai nhòa trong tâm trí tôi.

Mẹ à! Con đã viết rất nhiều nhưng chưa một lần viết về mẹ, dù mẹ là người ở bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự yêu thương con. Hôm nay con bỗng nhớ lại rằng ánh mắt trìu mến của mẹ đem đến bình an cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm ba bố con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường quê đầy bụi và sỏi đá ngày nào con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an. Đôi tay mẹ trói tâm hồn con. Những món ăn, những góc nhà, những công việc thường nhật linh tinh... gắn vào từng rãnh nhỏ trong khối óc của con.

Con phát hiện ra mình có một thói quen so sánh rất hay là “Xời ơi mẹ tớ nấu món này ngon hơn nhiều”, “Tớ chỉ thích ăn món canh cua rau đay của mẹ tớ thôi, vì tớ ghiền món đó” hoặc là “Mẹ tớ dạy tớ làm vậy đó, cho nó sạch nó gọn” hay “Ở nhà mẹ con cũng hay làm vậy cho con lắm”. Con phát hiện rằng bất kì người phụ nữ nào con gặp con đều liên tưởng đến mẹ. Bất kì sống ở nơi đâu thì nếp sống ở đó đều làm con nhớ mẹ.  Bước chân mẹ khiến con an tâm. Đôi bàn chân mẹ bằng không có vết lõm, khi bước đi trên sàn gạch bông luôn phát ra những tiếng “chách chách”, hôm nào cả buổi không nghe được âm thanh đó là thể nào con cũng phải đi ra hỏi bố một tiếng “mẹ đi đâu mất rồi”, hoặc là ở nhà ngoại chỉ cần nghe âm thanh đó vang lên con biết ngay là mẹ.

[Bài dự thi] Tuổi thơ và mẹ ảnh 1
Ảnh minh họa

Âm thanh thuộc bản quyền của mẹ, rất bình thường nhưng khiến ba bố con an tâm. Đôi khi lúc 11h trưa và 5h chiều thỉnh thoảng con rất nhớ âm thanh đó, vì giờ đó mẹ đi khắp nhà để dọn dẹp. Con nằm và nghe. Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vụt lên kèm theo một câu “từ nay chừa nghe”, những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều. Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Mẹ không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau. 

Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi. Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làm thế kia. Bao nỗ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điều chỉnh hành vi lối sống của mình. Và mẹ, chỉ một từ giản đơn, người phụ nữ bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồi viết những dòng này trong một quán cà phê yên tĩnh đến lạ kì. Khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ. 

Từ lâu lắm con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nói yêu thương của mẹ. Con nghĩ những điều đó dường như không cần thiết, vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đến những lần mẹ nói thương con, con chẳng nhớ đến những lần mẹ mua sách, mua vở cho con. Khi con nhớ mẹ, con nhớ trước nhất là dáng người mẹ, những việc lặt vặt mẹ hay làm, rồi đến những lần mẹ vụt roi lên, nhớ những lần bị la mắng. Nhưng con chẳng nhớ đến vì thù dai, mà là con bỗng thấy con thương mẹ ở những lúc đó hơn hết. 

Con không viết những dòng này vào ngày lễ Vu Lan hay ngày 8-3. Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thường con cảm thấy thật sự nhớ mẹ, về tình yêu về tuổi thơ của con khi con có mẹ. Viết bằng tình cảm thật sự trong con. Lần đầu tiên con viết về mẹ, con tốn quá chừng là nước mắt và mất luôn phong độ của một cá nhân giữa đám đông nữa. Điều tất nhiên là con sẽ giấu đi cái bài viết này như bao đứa con khác, giấu cả những tuổi thơ vào một góc nhỏ trong tim của con, mãi mãi mẹ chẳng bao giờ xem được. Vì mẹ yêu con rất thầm lặng, nên con cũng sẽ lặng lẽ yêu mẹ. Và mẹ, và con, sẽ luôn tự hỏi tại sao chẳng bao giờ hiểu được nhau. Nhưng có một điều đơn giản mà con biết, hình ảnh mẹ sẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí con. Mẹ yêu ơi!


Người viết: Đỗ Anh Tuấn

Các bạn có thể theo dõi thể lệ cuộc thi tại đây

Lễ trao giải cuộc thi viết "Những kỷ niệm khó quên" diễn ra long trọng, ấm cúng
Chiều qua, 20/11 Trang phunuvagiadinh.vn đã tổ chức lễ trao giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm khó quên" cho các tác giả đoạt giải...
XEM TIẾP
[Bài dự thi] Tôi chạy trốn gì thì tôi gặp chính cái đó
Cuộc sống như một bài tính đố thách thức tôi! Những rào chắn, những chông gai đang từng ngày chỉ chực chờ quật ngã sự...
XEM TIẾP
“Mảnh trời bình yên” đã trúng giải Nhất cuộc thi “Những kỉ niệm khó quên”
“Những kỉ niệm khó quên” do trang phunuvagiadinh.vn tổ chức đã mang một ý nghĩa nhân văn hết sức sâu sắc, khơi gợi cho bạn...
XEM TIẾP
Ngày: 20/07/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Cá rô (kg)  150.000  TP.HCM
 Cá lóc đồng (kg)  140.000  TP.HCM
 Đùi tỏi gà (kg)  90.000 TP.HCM 
 Gan heo (kg)  50.000 TP.HCM 
Bao tử heo (kg) 125.000TP.HCM
Bông cải xanh (kg)60.000TP.HCM
Bông cải trắng (kg) 50.000TP.HCM
Dưa leo (kg) 25.000TP.HCM

Rau mồng tơi gói 450g (gói)

6.500TP.HCM
Bắp cải trắng (kg) 8.000TP.HCM
Bơ sáp (kg) 32.300TP.HCM
Chuối Koji (kg) 19.000TP.HCM
Chôm chôm (kg) 27.500TP.HCM
Đầu cá Hồi (kg) 44.900TP.HCM
Cá Basa không đầu (kg)43.900TP.HCM
Cải thảo (kg) 13.000TP.HCM
Xà lách búp (kg)20.000TP.HCM
Cải bắp tròn (kg) 8.000TP.HCM
Cải ngọt (kg)9.000TP.HCM
Cải bẹ xanh (kg) 9.000TP.HCM
Rau muống nước (kg) 8.000TP.HCM
Cải thìa (kg) 15.000TP.HCM
Rau quế (kg) 17.000TP.HCM
Bầu (kg) 12.000TP.HCM
Su su (kg) 10.000TP.HCM
Khoai lang bí (kg) 13.000TP.HCM
Cà chua (kg) 18.000TP.HCM
Bông cải xanh (kg)32.000TP.HCM
Cà rốt (kg)19.000TP.HCM
 Củ cải trắng (kg) 9.000TP.HCM