Trang chủ Những kỷ niệm khó quên

[Bài dự thi] Hà Nội mùa nhớ

08/08/2015 16:11

Đã bao giờ, kể từ ngày mình không còn thuộc về nhau nữa, cậu nhớ về những gì tớ nói với cậu, đã bao giờ vô tình trên dòng đời tấp nập cậu nhớ đến tớ chưa? Giờ cuộc sống còn ổn cả chứ, và cậu còn nhớ những điều cuối cùng tớ nói với cậu trước khi mình chia tay không? Nhớ nhé, tớ vẫn giữ lời hứa đấy đấy. Tớ chỉ mong cậu sẽ hạnh phúc, học thật giỏi, vậy là đủ rồi, tớ không mong gì hơn nữa.

Nhanh thật đấy! 7 tháng rồi, kể từ ngày tớ và cậu chẳng còn thuộc về nhau nữa. Nhưng dường như tớ là một con ngốc, trầm tư, ích kỉ, tự kỉ và siêu nhớ dai nữa. Tại sao tớ cứ nhớ hoài về C vậy. Đồ ngốc, đồ hâm! Ừ! Thế đấy. C cứ làm tớ đau như vậy đi.

Tớ và cậu vốn cùng lớp, nên cũng khá hiểu nhau, tớ vốn rất quý cậu- một chàng điển trai nhưng nhút nhát và ít nói nữa, tớ còn tưởng cậu bị max bệnh tử kỉ level max nhưng tớ chỉ để trong lòng, vì tớ có là gì, tớ đâu có quyền yêu một ai đó. Lúc nào cũng thế, tớ chỉ thích một cách thầm lặng thôi. Cùng nhau học hành tiến bộ, nói truyện rôm rả mỗi giờ ra chơi và trêu đùa nhau nữa, tớ thấy quãng thời gian đó thật đẹp. Bâng khuâng! Chẳng mấy mà đến ngày mình thi đại học, vậy là mình sẽ không còn gặp nhau nữa đúng không. Thời gian sau đó vô tình cậu bắt liên lạc với tớ, với tư cách là một người bạn tốt. Tớ vốn ngốc ngếch mà, cậu biết không, trái tim tớ loạn nhịp khi gặp cậu, bối rối khi bắt gặp ánh mắt ai đó đang nhìn mình rồi vội vàng làm ngơ để tránh sự bắt gặp của tớ. Tớ cũng không biết mối quan hệ của tớ với cậu là gì nữa. Tại sao tớ đã khóc khi c nói c yêu tớ, cái cảm giác đó là gì vậy. Hạnh phúc vỡ òa trong tim hay là khổ đau vì ngăn cách?

Tớ thấy đau. Cậu là người con trai duy nhất khiến tớ biết cái cảm giác mong đợi, yêu mà không được phép là như thế nào đấy. Biết không đồ ngốc. Tớ đã tự nhủ là không yêu cậu mà. Ấy vậy mà mình đã làm tổn thương cậu, tớ bắt đầu thấy nhớ và chờ mong cậu. Nhưng không, cậu không còn nhắn tin hay chat với tớ nữa, tớ biết cậu buồn mà. Và tớ cũng thế, hình như tớ yêu ấy mất rồi. Tớ đã khóc rất nhiều, vì tớ thực sự thấy nhớ cậu, tớ đã nói với cậu những gì mà tớ đã chịu đựng trong suốt khoảng thời gian mà mình không còn liên lạc với nhau.

Khi yêu cậu, tớ cảm thấy thực sự hạnh phúc lắm. Đồ hâm ạ! Người ta nói, yêu nhau lắm, cắn nhau đau. Mình chia tay nhau, khi mối tình còn dang dở, khi mà tớ còn yêu cậu nhiều lắm. Còn nỗi đau nào bằng cái cảm giác người mình yêu thương sẽ không còn bên mình được nữa. Tớ chỉ có thể âm thầm lặng lẽ quan tâm cậu mà thôi. Tớ tự nhủ với mình là, Ừ thì chấp nhận vậy đi, tớ sẽ vẫn quan tâm C mà, theo cách khác thôi. Đau nhiều sẽ thành quen, và tim tớ bị chai sạn rồi. Vì  đấy!

[Bài dự thi] Hà Nội mùa nhớ ảnh 1

Hà Nội mùa này bắt đầu trở lạnh rồi. Cậu có nhớ mặc ấm vào không, có nhớ ăn nhiều không và tập ăn mấy món quen thuộc chưa? Người gì đâu kén ăn, kén chọn thế! Tự nhiên, tớ mỉm cười như một con ngốc vậy, vì tớ nhớ đến những kỉ niệm đẹp ấy, cũng thoáng chút buồn nhưng không còn như trước nữa. Hà Nội về đêm, se se lạnh, những giọt mưa vẫn tí tách bên hiên nhà, thỉnh thoảng có tiếng nói khe khẽ của mấy cô bên chung cư đi làm về muộn. Hà nội vẫn thế, vẫn đẹp như lúc nào, chỉ có lòng người buồn nên cảnh cũng buồn thôi. Một mình trên con phố dài, và... Mưa! Cơn mưa màu hạ bất chợt làm tớ ướt đẫm chiếc áo sơ mi mỏng manh, bất chợt tớ nhớ về một kỉ niệm tớ và cậu ngày ấy! Cậu có còn nhớ không?

Đã bao giờ, kể từ ngày mình không còn thuộc về nhau nữa, cậu nhớ về những gì tớ nói với cậu, đã bao giờ vô tình trên dòng đời tấp nập cậu nhớ đến tớ chưa? Giờ cuộc sống còn ổn cả chứ, và cậu còn nhớ những điều cuối cùng tớ nói với cậu trước khi mình chia tay không? Nhớ nhé, tớ vẫn giữ lời hứa đấy đấy. Tớ chỉ mong cậu sẽ hạnh phúc, học thật giỏi, vậy là đủ rồi, tớ không mong gì hơn nữa.

Tớ ghét cậu, ghét những con đường mình từng qua, ghét sinh nhật tớ và chuyến xe 27. Tớ ghét số 10, ghét tháng 1 và còn nhiều điều tớ ghét nữa. Có phải là mình sinh ra chỉ để nhìn người ta hạnh phúc không? Ừ, phải rồi, mày chẳng là gì đâu! Cậu còn nhớ không, những lúc bên nhau cùng xem phim ấy, C nấu ăn còn tớ phụ cậu. Thật buồn cười khi mà tớ nấu ăn còn dở hơn cả cậu nữa, nhưng mà sao tớ thấy vui thế, chỉ cần vậy thôi, một tin nhắn khi sáng sớm, một giọng nói ân cần khi ấy lo lắng vì không liên lạc được với tớ, một cái ôm ấm áp và những bước đi thật chậm trên con phố đã dần thưa người khi trở về đêm. Còn nhớ không ngày tớ và ấy cùng xem phim ma nữa. Đó cũng là lí do mà từ đó đến giờ, tớ chỉ thích xem phim ma. Và vẫn giữ thói quen nghe bài hát mà tớ và C thường hay nghe nữa.

Hà Nội vẫn thế, nắng vẫn chói chang, oi ả, vẫn đông vui nhộn nhịp, vẫn là những cơn mưa mùa hạ chợt đến chợt đi, thi thoảng râm ran tiếng ve gọi hè ấy, mà sao tớ không còn thấy vui như trước nữa. Hà Nội nhuốm một màu buồn, màu buồn thi vị!

Sau cú sốc tinh thần ấy, tớ đã thay đổi nhiều lắm cậu ạ? Cậu có nhận ra không, tớ biết cách chấp nhận rồi đấy, biết chăm sóc bản thân và không còn đợi chờ tin nhắn của ấy nữa, tớ học tốt hơn và yêu thương bố mẹ nhiều hơn. Để vượt qua chuyện đó, gia đình luôn bên cạnh, nhắc nhở tớ học hành. Và giờ, tớ nhận ra một điều là, không có kết thúc nào bi đát cả, nếu không thì đó chưa phải là cái kết cuối cùng; dù cho mọi thứ có sụp đổ đi chăng nữa, thì hãy nhớ gia đình luôn là bến đỗ an toàn.

Cuộc sống do chính bạn tạo ra, đừng bao giờ vì một hạnh phúc tan vỡ mà làm đánh mất giá trị cuộc sống.

Cậu à! Hãy sống thật hạnh phúc nhé! Người tớ từng yêu :)

Người viết: Nguyễn Thị Minh Nguyệt 

Bạn đọc có thể theo dõi thể lệ cuộc thi tại đây

Lễ trao giải cuộc thi viết "Những kỷ niệm khó quên" diễn ra long trọng, ấm cúng
Chiều qua, 20/11 Trang phunuvagiadinh.vn đã tổ chức lễ trao giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm khó quên" cho các tác giả đoạt giải...
XEM TIẾP
[Bài dự thi] Tôi chạy trốn gì thì tôi gặp chính cái đó
Cuộc sống như một bài tính đố thách thức tôi! Những rào chắn, những chông gai đang từng ngày chỉ chực chờ quật ngã sự...
XEM TIẾP
“Mảnh trời bình yên” đã trúng giải Nhất cuộc thi “Những kỉ niệm khó quên”
“Những kỉ niệm khó quên” do trang phunuvagiadinh.vn tổ chức đã mang một ý nghĩa nhân văn hết sức sâu sắc, khơi gợi cho bạn...
XEM TIẾP
Ngày: 22/07/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Sườn non heo (kg)  140.000  TP.HCM
 Thịt đùi heo (kg)  100.000   TP.HCM
 Xương heo (kg)  80.000 TP.HCM 
 Đùi tỏi gà (kg)  75.000 TP.HCM 
Cánh gà (kg)80.000 TP.HCM
Cá lóc đồng (kg) 110.000 TP.HCM
Cá lóc nuôi (kg) 65.000 TP.HCM
Chuối già (kg) 13.000 TP.HCM
Cà chua (kg) 29.900 TP.HCM
Sườn bò gói 500g (gói) 248.900 TP.HCM
Lạp xưởng gói 500g (gói)139.900 TP.HCM
Cà rốt Đà Lạt (kg) 24.900 TP.HCM
Chân giò muối gói 500 (gói) 59.900 TP.HCM
Ổi giống Đài Loan (kg)13.500 TP.HCM
Táo đỏ (kg) 116.500 TP.HCM
Cá rô (kg) 150.000 TP.HCM

Cá lóc đồng (kg) 

140.000 TP.HCM
Đùi tỏi gà (kg) 90.000 TP.HCM
Gan heo (kg) 50.000 TP.HCM
Bao tử heo (kg) 125.000 TP.HCM
Bông cải xanh (kg) 60.000 TP.HCM
Bông cải trắng (kg)50.000 TP.HCM
Dưa leo (kg) 25.000 TP.HCM

Rau mồng tơi gói 450g (gói)

6.500 TP.HCM
Bắp cải trắng (kg)8.000 TP.HCM
Bơ sáp (kg)32.300 TP.HCM
Chuối Koji (kg) 19.000 TP.HCM
Chôm chôm (kg) 27.500 TP.HCM
Đầu cá Hồi (kg) 44.900 TP.HCM
 Cá Basa không đầu (kg)  43.900 TP.HCM