Trang chủ Những kỷ niệm khó quên

[Bài dự thi] Cha đúng hay con đã sai?

16/08/2015 22:45

Giờ đây, tôi nhận ra rằng trong tình cảm gia đình không có chuyện đúng hay sai mà quan trọng chúng ta biết yêu thương quan tâm lẫn nhau.

Năm nay tôi đã 22 tuổi, cái tuổi để tôi thấy mình đủ chín chắn để làm và quyết định mọi việc của bản thân. Cái tuổi mà những đứa bạn cùng lứa với tôi đã sớm yên bề gia thất. Nhưng cũng chính ở cái tuổi này rồi mà có một câu hỏi từ lâu,từ sau bao nhiêu chuyện xảy ra mà tôi xem đó như là một cơn ác mộng cả đời mình vãn chưa giải đáp được. Rằng cha đã đúng hay con đã sai.Ngồi nghe bài hát “Cho tôi xin một vé về với tuổi thơ” là tôi thấy mọi thứ như ùa về mà không có bất kỳ sức mạnh nào có thể ngăn lại được ,dù tôi đã cố xóa nó đi khỏi kí ức của mình. Tuổi thơ của tôi không giống như những đứa trẻ khác, chúng nó có một tuổi thơ trong sáng, ngây thơ, hồnnh iên đúng với lứa tuổi. Được nô đùa không lo âu, được sống trong ngôi nhà đầy tình thương yêu mà cái tuổi dó chúng tôi gọi là ngôi nhà trong những câu chuyện "cổ". 

Sinh ra trong một gia đình nông thôn, cũng như bao đứa trẻ khác cùng quê, bọn tôi phải chăn trâu, cắt cỏ để phụ giúp cha mẹ, cùng nhau chơi những trò chơi dân gian có lúc quên giờ về bị cha mẹ la. Những lúc đó tôi muốn thời gian dừng lại để không phải trở về nhà. Thật lạ đúng không, vì mỗi lúc về nhà tôi lại thấy cái hình ảnh  bước chân liêu xiêu, giọng la hét đến chói tai “mày ngu à, mày chết đi” trong những cơn say rượu của cha tôi. Nhũng cảnh tượng ấy vẫn thường xuyên xảy ra, phải nói là hàng ngày mà một đứa trẻ như tôi phải trải qua. Những bữa cơm mặn chát đi vì nước mắt rơi xuống thấm dần vào từng hạt cơm,những giấc ngủ bất chợt phải tỉnh giấc nửa đêm vì tiếng radio, tiếng tivi mà lúc say ông mở âm lượng rất lớn đến nỗi những nhà hàng xóm xung quanh đều phàn nàn, chửi bới “không định cho ai ngủ nữa hả” mà ông ấy cũng không để ý đến.

[Bài dự thi] Cha đúng hay con đã sai? - Ảnh 1
Tôi luôn ước mơ về một gia đình hạnh phúc

Mỗi tối trong giấc ngủ tôi vẫn thường mơ về một người cha về một gia đình ấm áp tình yêu thương, ước gì được sống mãi trong những giấc mơ đó để không phải tỉnh dậy nữa. Không khí gia đình luôn ảm đạm khiến lòng tôi thấy buồn trĩu nặng, có lúc tim tôi thắt lại khi thấy ông ấy chửi bới và đánh đập mẹ. Tôi thấy sợ khi đêm đến ngoài trời rét buốt mà ông ấy đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà mà không có lý do. Cái rét mùa đông làm tôi run lên bần bật ngay cả khi mẹ ôm tôi vào lòng mà tôi vẫn thấy lạnh. “Mẹ xin lỗi con” là lời mẹ tôi vẫn hay nói trong tiếng khóc nức không nên lời, và thế là hai mẹ con tôi ngồi ôm nhau và khóc.

Nhiều lúc tôi hỏi mẹ rằng tôi có phải là con gái, là người thân của ông ấy không? Những lúc đó mẹ tôi lại ngoảnh đi và khóc nhưng vẫn cố lấy bàn tay đầy vết thâm và sẹo che đi, đó là hậu quả sau những cơn say đẻ lại. Tôi thương mẹ nhiều lắm, càng thương mẹ tôi càng hận ông ấy hơn mặc dù ông là người sinh ra tôi, nuôi tôi lớn và cho tôi ăn học, ông thương tôi ưh? Đúng ông thương tôi bằng cách mà không có người cha nào làm cả. Tôi muốn ông đi xa,thật xa tránh xa mẹ con tôi ra chỉ có thế mẹ con tôi mới có được cuộc sống bình yên.

Dường như tôi đã trở thành một đứa trẻ khác, tôi không thích nói chuyện với ai cả, tôi chỉ muốn ở một mình,muốn tránh xa mọi thứ. Tôi luôn ghen tị với những đứa trẻ khác khi chúng nó được cha mẹ yêu thương, tôi ước một lần được như thế.Tuổi thơ của tôi cứ thế trôi qua đến khi tôi chỉ đậu được vào trường cao đẳng chứ không phải trường đại học mà tôi mong muốn. Nhìn bạn bè họ làm tiệc liên hoan đậu đại học cùng với gương mặt của cha mẹ tôi biết họ cũng buồn dù không nói ra. Và tôi đi học xa nhà, điều mà trước đây tôi mong muốn, nhưng không phải,bây giờ mọi chuyện lại khác. Tôi thấy nhớ nhà nhiều hơn, cứ mong đến cuối tuần để được về nhà dù nhà tôi cách trường có hơn 30km.

Có lẽ đến bây giờ tôi mới thấy mình khác đi,cuối tuần về nhà thấy ông ấy cũng khác gầy hơn và ít nói hơn.Mẹ tôi nói ông lo đi làm để lo cho tôi ăn học và không như trước nữa. Nhìn ông tự dưng nước mắt tôi rớt khi nào không hay, những giọt nước mắt này khác trước đây, tự dưng tôi tháy lòng mình hồi hộp. Tôi đã khóc ư là vì ông ấy sao? Bao nhiêu câu hỏi ùa về trong đầu tôi.Nhìn dáng vẻ ông ấy làm mà tôi thấy thương,muốn hỏi ông ấy có mệt không nhưng miệng tôi như cứng lại không nói được. Đột nhiên tôi nghe tiếng bịch, tôi chạy lại thì thấy ông ấy đang chặt cây chuối thì bị trượt chân ngã,tôi chạy lại mà không nghĩ gì nữa,Cha có sao không, có đau không, con xin lỗi,những câu nói, mà bấy lâu nay tôi luôn muốn nói. Càng nói nước mắt tôi trào ra thì ông cất lời “cha xin lỗi con nhiều lắm” lúc này nhìn ông như người khác vậy khác hẳn với hình ảnh trước kia.

Có lẽ bây giờ, ngay lúc này tôi đã nhận ra rằng mình đã sai, chưa bao giờ tôi hỏi ông ấy suy nghĩ gì, ông ấy thế nào, ông ấy buồn chuyện gì,những lúc như thế tôi không ở bên cạnh an ủi mà chỉ biết đòi hỏi ông ấy quan tâm mình. Nhưng tôi là một đứa trẻ mà làm sao khi mọi chuyện xảy ra như vậy mà một đứa trẻ có thể suy nghĩ như thế chứ. Giờ đây, tôi nhận ra rằng trong tình cảm gia đình không có chuyện đúng hay sai mà quan trọng chúng ta biết yêu thương quan tâm lẫn nhau. Dù có chuyện gì xảy ra ông mãi mãi là người cha duy nhất của tôi. Lúc này đây tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhõm, ông đã giúp tôi biết cuộc sống không bết trước được điều gì nhưng khi đi xa  thì mái nhà,gia đình vẫn là nơi ta hướng về “cha yêu” 

Người viết: Đậu Thị Hoa

Các bạn có thể theo dõi thể lệ cuộc thi tại đây

Lễ trao giải cuộc thi viết "Những kỷ niệm khó quên" diễn ra long trọng, ấm cúng
Chiều qua, 20/11 Trang phunuvagiadinh.vn đã tổ chức lễ trao giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm khó quên" cho các tác giả đoạt giải...
XEM TIẾP
[Bài dự thi] Tôi chạy trốn gì thì tôi gặp chính cái đó
Cuộc sống như một bài tính đố thách thức tôi! Những rào chắn, những chông gai đang từng ngày chỉ chực chờ quật ngã sự...
XEM TIẾP
“Mảnh trời bình yên” đã trúng giải Nhất cuộc thi “Những kỉ niệm khó quên”
“Những kỉ niệm khó quên” do trang phunuvagiadinh.vn tổ chức đã mang một ý nghĩa nhân văn hết sức sâu sắc, khơi gợi cho bạn...
XEM TIẾP
Ngày: 19/09/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Cá nục (kg)  70.000 TP.HCM
 Đậu que (kg)  25.000 TP.HCM
 Bí đỏ (kg)  12.000 TP.HCM 
 Cải bó xôi (kg)  25.000 TP.HCM 
 Khoai mỡ (kg)  25.000TP.HCM 
Đùi gà công nghiệp (kg) 70.000TP.HCM
Bòn bon (kg) 60.000TP.HCM
Quýt (kg) 40.000TP.HCM
Su su (kg) 10.000TP.HCM
Rau mồng tơi gói 450g (gói)6.000TP.HCM
Cá Basa không đầu (kg) 43.000TP.HCM
Cá bạc má (kg) 58.500TP.HCM
Cánh gà (kg) 65.000TP.HCM
Bò úc viên gói 500g (gói) 50.000TP.HCM
Đường trắng gói 1kg (gói) 16.900TP.HCM
Rau dền gói 450g (gói)6.000TP.HCM
Su su (kg) 3.000TP.HCM
Cải thảo (kg)12.000TP.HCM
Bó xôi (kg) 17.000TP.HCM
Xà lách gai (kg) 20.000TP.HCM
Xà lách búp (kg) 20.000TP.HCM
Xà lách xoang (bó)8.000TP.HCM
Xà lách xoang (bịch) 20.000TP.HCM
Củ dền (kg) 10.000TP.HCM
Bầu Củ (kg) 7.000TP.HCM
Bí đao (kg)8.000TP.HCM
Khổ qua (kg)9.000TP.HCM
Dưa leo (kg) 8.000TP.HCM
Ớt sừng Bến Tre (kg) 18.000TP.HCM
Bưởi da xanh (kg) 40.000TP.HCM
Xoài cát chu (kg) 23.000TP.HCM
Bắp cải (kg) 7.000TP.HCM