Trang chủ Những kỷ niệm khó quên

[Bài dự thi] Tờ hai ngàn vô giá

16/08/2015 00:02

Tôi không một chút xấu hổ, không ngại ngần vì tôi hiểu mình đang làm gì và tôi đã trao lại cho bạn được nhận món quà lì xì trong lớp. Tôi lại thấy đáng e ngại cho những người đem kẻ khác ra làm trò tiêu khiển, lo cho những người vì “thể diện” mà sẵn sàng gạt kỉ vật một bên, sợ cho cái vô cảm của giới trẻ ngày nay.

-Mày lượm chi vậy? Nhục, nhục quá!

Lời của một nhỏ có gương mặt rất ưa nhìn trong lớp nói với tôi sau tiếng cười ồ lên của một lớp mười. Tại sao nhỏ lại nói  ra lời chẳng ưa nghe thế nhỉ? Tôi không thấy xấu hổ, không hề, khi cúi xuống nhặt tờ hai ngàn đồng trên hành lang đã bị một ai đó dùng băng keo dán xuống nền.

Bao nhiêu học sinh đi qua, bao nhiêu con mắt nhìn thấy tờ tiền nằm đó. Họ không nhặt. Có lẽ học sinh bây giờ tốt bụng quá, không nhặt thứ không phải của mình, họ chờ chủ nhân đến lấy lại? Quả là đáng mừng, một tinh thần đáng khen ngợi! Nhưng tại sao không nhờ văn phòng Đoàn trả lại nhỉ? Tại sao cần dán như thế? Số tiền quá ít và họ sợ gió thổi bay chăng?

[Bài dự thi] Tờ hai ngàn vô giá - Ảnh 1

Không. Không phải vậy. Những người “tốt bụng” đó muốn đem lại tiếng cười cho “những kẻ vô tâm”. Tờ hai ngàn được dán ngay giữa lối đi, bao dấu chân giẫm lên, không ai nói gì, không ai dám nhặt lên vì… “thấynhục”. Họ dùng những đôi mắt tinh anh, đen tròn của những người có học ngóng chờ “trò hay”. Và dĩ nhiên, trò hay đã đến, tôi là nhân vật làm nên điều đó, đưa đến cho họ những tiếng cười giòn giã, thích chí.

Họ đâu biết rằng tờ tiền ấy còn “đáng giá hơn cả một kho tàng”. Có thể với những người đó, nó chỉ như hạt bụi trong tài sản của họ, nhưng biết bao người khác phải “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mới có được, bao người cần từng đó để có một bữa no! Và biết đâu cha mẹ của họ cũng đang tích góp từng đồng tiền như thế, thậm chí ít hơn thế nữa, cho tương lai của họ.

Và ở đây, trên tờ tiền giấy hãy còn mới, in vài dấu giày, vẫn còn rõ dòng chữ mực xanh. Chính nó khiến tờ bạc hai ngàn “đáng giá hơn kho tàng”. Mỗi thành viên 12A12 đều có một tờ bạc với lời chúc Tết riêng của “chị cả” (vì hoàn cảnh gia đình nên bạn học chậm hai năm và tất cả chúng tôi đều thân thương gọi là chị). Quả thật trước lúc cúi xuống nhặt và phủi đi những vết giày, tôi đã nhận ra nó thuộc về ai đó của lớp mình. Một cái nhìn liếc qua là đã biết, vì thật sự, nét chữ của “chị cả” đặc trưng lắm, hi vọng chị không giận, nó còn nguệch ngoạc hơn cả chữ tôi… Nhưng đáng buồn, nhiều đứa trong lớp cũng “không nhận ra điều đó”.

[Bài dự thi] Tờ hai ngàn vô giá - Ảnh 2

Tôi biết trong tờ tiền mà những kẻ kia lấy làm “dụng cụ diễn trò” là tấm lòng của một người chị, là vật kỉ niệm của một thời áo trắng, không gì đổi lại được. Không ngờ lúc tôi đưa tay “giữ lại kỉ niệm cho bạn mình”, cũng là lúc mấy nhóc lớp mười hả hê “cũng có kẻ khom lưng lượm rồi… ha ha!”, “Lượm rồi kìa!”. Còn một vài đứa trong lớp thấy vậy lại lấy làm ngại ngùng, không tán đồng với hành động của tôi.

Nhưng tôi không một chút xấu hổ, không ngại ngần vì tôi hiểu mình đang làm gì và tôi đã trao lại cho bạn được nhận món quà lì xì trong lớp. Tôi lại thấy đáng e ngại cho những người đem kẻ khác ra làm trò tiêu khiển, lo cho những người vì “thể diện” mà sẵn sàng gạt kỉ vật một bên, sợ cho cái vô cảm của giới trẻ ngày nay. Có lẽ khi tờ bạc nằm đó có thêm vài số không phía sau thì mọi chuyện đã khác!

Đến trường họ có thể  xuất sắc trong mỗi môn học nhưng có nghĩa gì khi chưa biết quý trọng những điều đơn giản, chưa biết nghĩ suy đến cha mẹ đang vất vả, chưa quan tâm đến người xung quanh? Có thể nhiều người nghĩ tôi đang nhìn cái nhìn quá cá nhân, quá phiến diện, nhưng rồi khi phải sống tự lập, bạn sẽ hiểu đâu là giá trị của 1000 đồng, khi xa nhau, bạn sẽ biết đâu là sự vô giá của kỉ vật.

Người viết: Đỗ Thị Thanh Dung

Lễ trao giải cuộc thi viết "Những kỷ niệm khó quên" diễn ra long trọng, ấm cúng
Chiều qua, 20/11 Trang phunuvagiadinh.vn đã tổ chức lễ trao giải cuộc thi viết “Những kỷ niệm khó quên" cho các tác giả đoạt giải...
XEM TIẾP
[Bài dự thi] Tôi chạy trốn gì thì tôi gặp chính cái đó
Cuộc sống như một bài tính đố thách thức tôi! Những rào chắn, những chông gai đang từng ngày chỉ chực chờ quật ngã sự...
XEM TIẾP
“Mảnh trời bình yên” đã trúng giải Nhất cuộc thi “Những kỉ niệm khó quên”
“Những kỉ niệm khó quên” do trang phunuvagiadinh.vn tổ chức đã mang một ý nghĩa nhân văn hết sức sâu sắc, khơi gợi cho bạn...
XEM TIẾP
Ngày: 23/09/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Sườn non heo (kg)  145.000  TP.HCM
 Thịt nạc (kg)  100.000  TP.HCM
 Xương heo (kg)  80.000TP.HCM 
 Chân giò heo (kg)  120.000TP.HCM 
 Thịt bò (kg)  250.000 TP.HCM 
Cá hú (kg) 70.000TP.HCM
Cá lóc nuôi (kg)60.000TP.HCM
Rau mùng tơi (kg) 20.000TP.HCM
Chuối (kg) 25.500TP.HCM
Su su (kg) 10.000TP.HCM
Bơ sáp (kg) 26.200TP.HCM
Dưa hấu không hạt (kg)19.800TP.HCM
Cá Basa không đầu (kg) 43.000TP.HCM
Rau dền gói 450g (gói)6.000TP.HCM
Cá bạc má (kg)58.500TP.HCM
Cánh gà (kg) 65.000TP.HCM
Cải thảo (kg) 12.000TP.HCM
Xà lách búp (kg) 13.000TP.HCM
Cải bắp tròn (kg) 8.000TP.HCM
Cải ngọt (kg) 5.000TP.HCM
Cải bẹ xanh (kg)8.000TP.HCM
Rau muống nước (kg) 15.000TP.HCM
Rau muống hạt (kg)7.000TP.HCM
Cải thìa (kg)8.000TP.HCM
Rau quế (kg) 10.000TP.HCM
Bầu (kg)9.000TP.HCM
Su su (kg)3.000TP.HCM
Khoai lang bí (kg) 5.000TP.HCM
Cà chua (kg) 13.000TP.HCM
Bông cải xanh (kg) 30.000TP.HCM
Cà rốt (kg) 18.000TP.HCM