Tôi yêu Đàn Bà Đã Cũ

Họ biết cách làm cho trái tim đàn ông của tôi trong giây lát chết lặng vì YÊU!
Tôi yêu đàn bà đã cũ. Chẳng còn vẹn nguyên, tâm hồn rách nát, con tim chai sạn nhưng chưa bao giờ gục ngã với cuộc đời.
 
Họ đã yêu, đã thương, tấm lòng đã trao, nước mắt từng rơi rất nhiều, nỗi đau mang trong mình cũng chẳng ít.
 
Họ không mới mẻ, cũng chẳng vẹn toàn. Họ cũ!
 
 
Họ biết khóc như thế nào cho xứng, biết cười như thế nào cho vừa.
 
Họ đã từng ôm cho mình những niềm đau khiến cho con tim và tấm lòng mình có những vết cắt hằn sâu cả cuộc đời.
 
Họ đã từng khóc, khóc thật nhiều, khóc hằng đêm, khóc đến khô cả nước mắt, khóc đến cạn cả nỗi buồn. 
 
Nhưng họ đã biết cười tươi với bản thân, họ đã đứng dậy và bước tiếp. Lâu dần với họ tình yêu đã không còn là thứ tốt đẹp nhiệm màu, họ chẳng còn nhiều niềm tin, họ không còn xem cuộc đời này là cổ tích.
 
Họ thản nhiên sống cho mình 1 cuộc sống cô độc để rồi cứ thế đợi chờ những gì mà ông trời đã sắp đặt cho riêng bản thân họ...
 
 
Để chạm tới trái tim những người phụ nữ như thế, không hề dễ dàng 1 chút nào cả. Bởi lẽ, khi đã trải qua rất nhiều đau khổ, bản thân họ sẽ tự động trở nên thận trọng hơn bao giờ hết, khó hiểu hơn bao giờ hết và cố gắng cũng nhiều hơn bao giờ hết.
 
Chẳng còn muốn là người bị bỏ lại, cũng chẳng muốn phải day dứt trong cái suy nghĩ rốt cuộc mình đã làm sai ở đâu, mình không tốt chỗ nào. Chính những người phụ nữ, ở thời điểm này là những người đáng được trân trọng nhất.
 
Vì rằng, khi họ mở lòng để đến với bạn trong lần tiếp theo của chuyện yêu đương. Nghĩa là với họ, bạn thật sự đã khiến họ tin tưởng, khiến họ cảm động, khiến họ muốn yêu thêm lần nữa.
 
Và nếu như có người đàn ông nào đó đã có thể một lần đến bên người phụ nữ như vậy, xin hãy trân trọng họ. Phụ nữ là để yêu, họ đáng được trân trọng
 
Và từ khi tôi đọc được bài thơ "Đàn bà đã cũ" của Nồng Nàn Phố tôi đã yêu hơn những người đàn bà đã đi qua khổ đau của phận số. Đa đoan và khổ đau làm nên kiêu hãnh, họ kiêu hãnh theo cách của họ... 
 
 
ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ...
Thơ Nồng Nàn Phố
Tặng cho những người đàn bà không còn mênh mang

Ta yêu em người đàn bà đã đi qua giông bão cuộc đời
Ngoài ba mươi em có nhiều hơn những người con gái có
Chẳng nhẹ dạ, cả tin, non nớt làm cô gái nhỏ
Dựa dẫm vào ta ao ước chuyện lâu bền

Nuốt đủ khổ đau nên lòng vơi bớt niềm tin
Trái tim khó mủi lòng trước những hão huyền thằng đàn ông ưa nói
Chỉ âm thầm lắng nghe và lặng thinh chờ đợi
Buột miệng thương nhưng ngăn yêu nhớ biết cầm chừng

Đã vò nát tuổi thanh xuân với biết bao người dưng
Như ngọn nến từng cháy kiệt cùng cho son trẻ
Ngày gặp ta đến phút chạm môi em cũng mạnh mẽ
Hoang mang run lên ta thấy thương em đến độ đau lòng!

Biết nói gì với người đàn bà đã chạm sóng trên sông
Mắt nhuốm biệt ly nhiều rồi nên ta nào dám làm gì cho em khóc
Sợ dòng em mang theo vốn mênh mông cô độc
Sợ rồi...
Ta lại làm khổ em!

Đã gan lỳ quá nhiều nên chẳng thể cho phép lòng yếu mềm
Như rừng cây đã một lần cháy rụi
Nhưng vì vốn dĩ đàn bà đa đoan nên em đơm hoa em ươm chồi mới
Khát thèm thêm một lần rừng trong tâm quẫy đạp đến xanh ngần

Thì ra những người đàn bà đã cũ trái tim như gió ngoài sân
Muốn bay thật xa nhưng hãi sợ vung trời ngoài kia đỏ máu
Muốn dốc lòng ra yêu thương lại sợ tình như cuộc nhậu
Người ta nhanh no say chếnh choáng bỏ rơi mình

Ta yêu em người đàn bà đã nếm đủ nhục vinh
Dối lừa hay chân thành em đều tường tận
Ngoài ba mươi chẳng thể dễ dàng lệ ngấn
Em kiên cường hơn người ta

Yêu em rồi mới biết son trẻ, mĩ miều, đẹp xinh rồi cũng phôi pha
Chỉ có trái tim đàn bà càng tổn thương lại càng mê hoặc
Nhưng sợ lắm em ơi! Nhỡ đâu thằng đàn ông trong ta phản trắc
Biết em yêu quá rồi ..lại hớn hở huênh hoang 
Trốn chạy!

 St

Xem thêm: cách làm quả thơm bằng kẹo oishi, cách làm quả dứa bằng kẹo

Thạch Thảo
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm