Nhục nhã vì suốt 7 năm ròng rã 'đổ vỏ' cho bạn thân

Dù vợ đã quỳ xin tha thứ nhưng anh không thể chấp nhận được cuộc hôn nhân này thêm một ngày nào nữa.

Khi Hiền đi rồi, Cường đau đớn ngồi thụp xuống. Anh khóc nấc nghẹn ngào, lần đầu tiên trong đời anh thấy đau đớn như thế. Cả tối hôm đó, anh đã không tài nào chợp mắt nổi. Anh vật vã khi nghĩ tới câu nói của Hiền 'Vì anh vô sinh nên tôi mới phải ăn nằm với người khác'. 

Cường và Hiền quen nhau khi cả hai đang ngồi trên ghế giảng đường. Sau khi ra trường có công việc ổn định, cả hai đã quyết định làm đám cưới. Cứ nghĩ cưới được tri kỷ, cũng là mối tình đầu nên Cường vui sướng lắm. Anh cũng không ngần ngại khi đôi lần lên mạng chia sẻ câu chuyện tình yêu của mình cho bạn bè. Đặc biệt là Tuấn, thằng bạn nối khố của anh. Phải nói rằng với Tuấn, Cường không giấu giếm điều gì cả.

Ngay cả chuyện vợ chồng anh cưới nhau lâu thế mà chưa sinh con, Cường cũng đem tâm sự hết với cậu bạn thân. Không những vậy, anh còn nhờ Tuấn tìm mua thuốc bổ dưỡng cho vợ anh uống để sớm có tin vui.

Rồi một ngày đẹp trời nọ, biết tin vợ mang bầu Cường mừng lắm. Người đầu tiên anh gọi điện thông báo không phải là bố mẹ anh hay bố mẹ vợ mà là Tuấn. Tuấn thấy vậy cũng không ngớt lời chúc mừng cậu bạn thân. Rồi từ hôm đó, cứ có thời gian Tuấn lại chạy xe qua thăm vợ chồng anh. Thậm chí, có hôm say, Tuấn ở lại nhà anh tới sáng hôm sau mới về.

Từ hôm vợ có bầu, tư tưởng thoải mái nên công việc của Cường cũng lên như diều gặp gió. Anh đi đâu, làm gì cũng với mục đích là cố gắng vì con. Hễ cứ gặp khó khăn, anh lại trấn an bản thân 'thôi cố cày cuốc vì con'. Hạnh phúc vỡ òa khi ngày nọ, vợ anh hạ sinh thằng cu kháu khỉnh.

Thấm thoắt, cu Tí cũng biết lẫy rồi biết bò. Trong khoảng thời gian ấy, Tuấn vẫn thường xuyên lui lại nhà anh để tư vấn cho vợ chồng anh cách chăm con. Thậm chí khi cu Tí đi trẻ, nhiều hôm Cường và vợ về muộn đã thấy Tuấn đón con mình về rồi cho đi công viên chơi. Sợ làm phiền bạn Cường cũng nói 'Cứ để cháu về muộn tí không sao đâu'. Khi đó, Tuấn cười 'Tôi tiện nên tôi qua thôi, đừng nghĩ ngợi làm gì'.

Cường cứ nghĩ rằng bạn bè quan tâm nhau như thế có gì lạ đâu. Chợt nhớ lại ngày xưa, hai đứa cứ dính nhau như sam, bố anh còn đùa 'Cha chúng mày, cứ dính nhau thế này sau này nhỡ yêu chung một cô thì làm sao?'. Đó là chuyện của ngày xưa, giờ đây hai đứa đã có gia đình, Tuấn cũng đã có 2 cô con gái xinh xắn đáng yêu.

Mọi chuyện cứ thế diễn ra cho tới năm cu Tí lên 7 tuổi, Cường không ngờ một sự thật đau đớn được hé lộ.

Khi ấy Cường phải vào Vũng Tàu cùng sếp mở chi nhánh mới. Thời gian đó, gần như anh đi biền biệt phải 6 - 7 tháng mới về nhà một lần. Khi anh đi có dặn vợ chồng Tuấn thi thoảng ghé qua thăm hỏi động viên vợ anh. Chẳng ngờ, cậu bạn thân còn làm tốt hơn mức có thể. Không những hỏi thăm mà anh ta lui tới thường xuyên. Và rồi một đêm…

Hôm đó, Cường về sớm hơn dự định. Chẳng ngờ khi anh vào phòng khách thấy quần áo vứt khắp nhà, trong đó có váy của vợ và lạ thay có cả đôi giày thiếu ngay ngắn của ai đó. Và nữa, đó là áo sơ mi, quần dài… tất cả cứ nối dài cho tới phòng ngủ của vợ chồng anh.

Rồi cảnh tượng trước mắt anh là cậu bạn thân đang đắp chiếc chăn mỏng hờ hững, tay anh ta ôm lấy vợ và con trai anh. Họ còn âu yếm thì thầm với nhau 'Mắt cu Tí giống hệt mắt anh', 'Nhưng cái mũi nó lại giống mũi em', 'Đâu có nó y chang anh mà'… Từng lời, từng lời vợ anh nói khiến anh như chết lặng. Khi đó, anh muốn hét thật to nhưng cổ họng anh nghẹn đắng.

Anh đã đứng đó, cho tới lúc chiếc cặp số trên tay anh rơi xuống sàn nhà. Vợ anh và Tuấn chạy ra hốt hoảng.

Khi mặt đối mặt nhau, anh không quên cho Tuấn mấy cái bạt tai như trời giáng. Không có sự chống cự, chỉ có nét mặt đau đớn, hối lỗi.

Chỉ còn hai vợ chồng anh, Hiền khóc nấc nghẹn ngào, cô quỳ xin chồng tha thứ và bắt đầu kể lại câu chuyện tình tội lỗi của mình.

Sáng hôm sau, Hiền dắt con rời khỏi căn nhà sang trọng đó. Tiếng cu Tí khóc lóc xin mẹ đừng đi nhưng Hiền vẫn cương quyết. Cường vẫn nghe tiếng Hiền kéo lê thằng con trai từ tầng hai xuống tầng một. Đúng là một bi kịch không báo trước trong cuộc đời anh.

Những ngày tiếp đó, anh sống trong giày vò. Suốt 7 năm qua Hiền đã lừa dối anh, cô ta nghiễm nhiên sống trong nhà anh, hưởng thụ thành quả lao động của anh và bắt anh 'đổ vỏ'. Một phần, anh cảm thấy mình bất lực, đường đường một thằng đàn ông khỏe mạnh, tuấn tú như anh lại vô sinh. 

Dù Hiền đã quỳ xin tha thứ nhưng anh không thể chấp nhận được cuộc hôn nhân này thêm một ngày nào nữa. Anh yêu, anh thương đứa trẻ, anh muốn làm cha của nó nhưng anh sợ thiên hạ sẽ chê cười anh vì bị cắm sừng đau đớn. Hơn nữa, nếu cha mẹ anh biết họ làm sao mà sống nổi khi hay tin thằng cháu đích tôn lại không phải máu mủ của mình?

Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm