Có một miền thương nhớ

23/05/2017 06:06

Ai cũng có một thời để thương và một nơi để nhớ, có khi đó chẳng phải là nơi mình sinh ra mà là một nơi nào đó ta đã đến. Nơi gói ghém hết cả những xao xuyến vụng về, những tươi xanh mơn mởn, những kỷ niệm dịu dàng và cả những day dứt của thuở thanh xuân.

Có một miền thương nhớ ảnh 1

Đà Nẵng trong ký ức tuổi thơ tôi là một nơi nào đó xa xôi lắm. Đó là nơi mà mỗi tháng một hoặc hai lần chị em tôi mong chú đưa thư đến. Thư của bố gửi về được đóng dấu bằng một địa chỉ xa lạ. Những lúc như thế chị em tôi thường ngồi tỉ mỉ gỡ những chiếc tem ra dán vào cuốn sổ, và thường háo hức chờ đợi thư lần tới tem sẽ có hình gì, có xinh không.

Đà Nẵng trong ký ức tuổi thơ tôi là mỗi lần bố về thăm mang theo một mùi hương thật lạ. Tôi không biết đó là mùi nước hoa hay là mùi của một loại dầu nào đó, nhưng nó không có ở quê tôi. Nó chỉ thoảng trên hành lý, trên chiếc áo bố thường hay mặc. Những lần bố về thăm, chúng tôi mê tít thò lò những tấm đường phổi vàng ngọt tê đầu lưỡi, những cục đường phèn trắng và trong lạ lẫm, bỏ vào miệng ngậm hoài mới tan.

Bố công tác ở xa, năm mới về một đôi lần. Có những năm tết bố bận trực không về, Đà Nẵng là nơi tôi gửi những mong ước nhớ thương cho bố qua tờ giấy học trò với những nét bút vụng về thơ dại. Đó là nơi mẹ tôi ngóng chờ mòn cả tuổi thanh xuân bởi những yêu thương mong nhớ.

Học hết cấp hai, theo phong trào nghỉ học của thanh niên trong làng thời bấy giờ, anh tôi cũng đòi nghỉ học. Mẹ tôi khuyên hết nước mắt, nhưng bố tôi bảo “Nó thích nghỉ thì cho nó nghỉ. Nó không thích làm thầy thì cho đi làm thợ”. Vậy là anh tôi xếp hành lý lên đường vào ở với bố, học nghề rồi đi làm công nhân. Nỗi nhớ mong về Đà Nẵng từ đó mang tên hai người. Thưở nhỏ, lũ trẻ chúng tôi chỉ quanh quẩn sau lũy tre làng, nên tôi chẳng biết từ Nghệ An quê tôi vào Đà Nẵng bao xa. Nhưng mỗi lần về thăm, bố và anh phải đi từ chiều tối hôm trước, sáng hôm sau mới về tới nhà. Vậy nên với tôi, Đà Nẵng xa lơ xa lắc.

Tốt nghiệp cấp ba, tôi chọn Đà Nẵng là nơi ươm mầm những ước mơ. Bạn bè hỏi tôi sao lại đăng ký thi một trường xa thế? Tôi chỉ muốn đến nơi bố tôi đã dành hơn nửa cuộc đời mưu sinh từ ngày tôi còn chưa ra đời đến khi tôi bước chân vào Đại học. Tôi muốn đến nơi đã giúp anh tôi trưởng thành hơn, là nơi anh đã yêu như yêu chính quê hương mình bởi chính mảnh đất này đã sinh ra người con gái anh yêu, người mà sau này anh gọi là “vợ”.

Và giờ, tuy không còn ở Đà Nẵng, nhưng mỗi khi xem ti vi, đọc báo hay nghe ai đó nhắc về thành phố ấy, trong tôi vẫn xao xuyến đến lạ kì một nỗi mến thương. Đó là nơi bốn năm trời với biết bao kỉ niệm thời sinh viên, là nơi đã chứng kiến bao đêm tôi khóc thầm với những đổ vỡ và mất mát đầu tiên trong đời, là nơi tôi đã gặp anh, yêu anh để sau này thành chồng thành vợ.

Tôi nhớ khu chợ Hòa Khánh tấp nập mỗi đêm với những món ăn dân dã, thú vị. Nhớ những đêm mùa thi thức khuya nghe chú bán hủ tiếu rao mà bụng đói cồn cào. Nhớ những tô mì Quảng đậm đà thơm phức. Nhớ mùi hương hoa sữa nồng nàn những buổi tối chớm mùa đông nơi anh và tôi vẫn thường thẩn thơ cuối con đường Phạm Như Xương đến cổng trường sư phạm. Nhớ lần tôi và anh thức trắng đêm chỉ để chờ xem chiếc cầu quay nơi sông Hàn có gì hấp dẫn.

Tôi nhớ em, cậu em học sau một khóa nhưng cùng khoa có nhiều nỗi niềm tâm sự. Em lớn lên trong một gia đình hạnh phúc không tròn vẹn. Tuổi thơ em đầy tủi hờn và mặc cảm bởi sự hững hờ giữa mẹ cha. Có đôi lần tôi và em tản bộ nơi con đường vắng đêm khuya, sương đêm xuống ướt lạnh, giọng em buồn buồn ướt sũng. Em kể tôi nghe những lần em đến trại trẻ mồ côi và không hiểu tại sao người ta có thể nhẫn tâm vứt bỏ những đứa con đẹp tựa thiên thần như thế? Em kể về mối tình đầu của em với người con gái hơn em mấy tuổi và day dứt không hiểu vì sao chị ấy lại đột ngột bỏ em đi lấy chồng không một lời phân trần bày tỏ? Ở đời có bao nhiêu câu hỏi, thực ra chẳng cần phải tìm đáp án, bởi nếu có nó cũng chỉ là đáp án buồn mà thôi.

Một lần, em chỉ tôi cụ ông nhặt ve chai đang lững thững vác chiếc bao tải ven đường rồi hỏi: “Chị nghĩ bây giờ ông ấy đang mong gì?”. Tôi lắc đầu không biết. Em mỉm cười: “Em nghĩ ông ấy đang ước mình sẽ gặp một đống ve chai thật to. Ước mơ, đối với một số người rất lớn lao, nhưng với nhiều người lại rất bình dị, chỉ là đủ ấm êm cho cuộc sống mỗi ngày. Giống như em, thèm một bữa cơm sum vầy thật khó”.

Có lẽ hầu như ai cũng có một thời để thương và một nơi để nhớ về, có khi đó chẳng phải là nơi mình sinh ra mà là một nơi nào đó ta đã đến. Nơi gói ghém hết cả những xao xuyến vụng về, những tươi xanh mơn mởn, những kỷ niệm dịu dàng và cả những day dứt của thuở thanh xuân. Kỷ niệm như những con sóng ngầm bị những lo toan thường ngày nén chặt vào tận đáy tim. Để rồi một ngày lang thang trên phố, vô tình thấy một hình bóng quen quen, vô tình thoáng bên tai một giai điệu bài hát nào quen thuộc, ký ức bỗng ồn ào sống dậy, mới mẻ như vừa mới hôm qua chứ không phải năm nào xa lắm.

Và như thế, dù đôi khi cảm thấy thoáng buồn khi nhận ra trên đầu tóc đã thấp thoáng vài sợi trắng thì vẫn luôn hãnh diện vì mình đã có một thời ấu thơ tươi thắm, một thời tuổi trẻ tha thiết cảm nhận và yêu thương. Đời người không quan trọng dài ngắn bao nhiêu, chỉ cần mỗi khi ngồi ngước lại quá khứ bỗng thèm mình được quay lại những ngày như thế, nghĩa là ta đã có những ngày sống ý nghĩa ở trên đời.

Hôn nhân chỉ là thủ tục, tình yêu mới là cốt lõi
Những ngày này, đôi vợ chồng trẻ Lư Cẩm Huy và Nguyễn Thị Kim Tuyền đang chuẩn bị kỷ niệm “đám cưới gỗ” - đánh...
XEM TIẾP
Quên vẻ ngoài đi, mùi hương mới là vũ khí đích thực của tình yêu
Các nhà khoa học tin rằng con người có xu hướng tìm bạn tình dựa vào mùi hương. Nguyên nhân là mùi hương có thể...
XEM TIẾP
Chúng ta nên dừng lại khi tình yêu chỉ còn là miễn cưỡng
Một người yêu bạn hay không, bạn có thể tự cảm nhận được. Không cần phải gạt người gạt mình, miễn cưỡng bản thân.
XEM TIẾP
Ngày: 22/05/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
 Cải thảo  13.000 TP.HCM
 Xà lách búp  14.000 TP.HCM
 Cải bắp tròn  9.000 TP.HCM
 Cải ngọt  16.000 TP.HCM
Cải bẹ xanh 16.000TP.HCM
Rau muống nước 8.000TP.HCM
Cải thìa 15.000TP.HCM
Rau quế 17.000TP.HCM
Bầu 15.000TP.HCM
Su su 9.000TP.HCM
Khoai lang bí 13.000TP.HCM
Cà chua 28.000TP.HCM
Bông cải xanh38.000TP.HCM
Cà rốt 13.000TP.HCM
Củ cải trắng 8.000TP.HCM
Su hào 12.000TP.HCM
Đậu hà lan 60.000TP.HCM
Đậu côve trắng 60.000TP.HCM
Khoai tây hồng 18.000TP.HCM
 Bí đỏ  11.000 TP.HCM