Khi chết đi, rốt cuộc con người mang theo được điều gì?

Thứ Sáu, 21/04/2017 05:59

Thực sự khi chết đi, con người mang theo được điều gì?

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Câu chuyện 1:

Xưa kia có một vị vua nổi tiếng trước khi chết đã để lại chúc ngôn rằng:

"Sau khi ta chết, điều thứ nhất là những người tẩm liệm thi hài phải là các danh y nổi tiếng. Điều thứ hai là quan tài phải đục hai cái lỗ để hai tay ta thò được ra ngoài. Điều thứ ba là ngày đưa tang phải rải vàng bạc châu báu hai bên đường đi".

Nhiều người không hiểu tại sao vua lại có ý muốn những điều "không giống ai’’ như vậy. Nhà vua bèn giải thích. Điều thứ nhất, danh y tẩm liệm thi hài để cho mọi người thấy rằng tất cả những danh y tài giỏi về thuốc thang bậc nhất cũng bất lực trước cái chết của mọi người. Điều thứ hai là đục lỗ để đưa hai tay thò ra ngoài quan tài cho mọi người thấy rằng ta đến với thế gian này bằng hai bàn tay trắng thì nay ta ra đi cũng với hai bàn tay trắng, không mang theo được gì cả. Điều thứ ba là rải ngọc ngà châu báu hai bên đường để cho mọi người hiểu được vạn sự trong cuộc đời này "của thiên trả địa’’, đâu có cái gì là của ta.

Câu chuyện 2

Ngày xưa ở Ấn Độ có một chàng trai trẻ không may vì bệnh tật mà qua đời. Vào lúc vừa trút hơi thở cuối cùng và sinh mệnh ngắn ngủi trên dương thế kết thúc, chàng trai thấy Phật tổ cầm trong tay một chiếc rương và tiến lại phía mình.

Phật tổ nhân từ nói: “Chúng ta đi thôi con”

Chàng trai nhìn Phật tổ với ánh mắt tiếc nuối và cầu khẩn: “Thưa Phật tổ, cuộc đời con diễn ra chóng vánh quá, con vẫn còn rất nhiều việc muốn làm, rất nhiều việc con vẫn chưa hoàn thành”. 

Phật tổ đáp: “Ta rất tiếc, nhưng đã đến lúc con phải đi rồi”. 

Chàng trai ngước đôi mắt phiền não nhìn Phật tổ và hỏi: “Thưa Phật tổ, trong cái rương này của Ngài có vật gì vậy?”. 

Phật tổ trả lời: “Chiếc rương này chứa đựng di vật của con”. 

Chàng trai băn khoăn hỏi: “Di vật của con sao? Ngài muốn nói tới tiền bạc, trang sức và những vật dụng cá nhân của con phải không?”. 

Phật tổ lắc đầu mỉm cười: “Những thứ đó chưa bao giờ là của con cả, chúng đều thuộc về địa cầu”. 

Chàng trai tiếp tục suy đoán: “Vậy đó có phải là ký ức của con không?”. 

Phật tổ nói: “Không phải, ký ức của con thuộc về thời gian”. 

Chàng trai lại hỏi: “Vậy có lẽ là thiên phú của con”. 

“Không phải,” Phật tổ đáp. “Thiên phú ấy thuộc về cảnh giới giác ngộ của con”. 

“Chẳng lẽ lại là bạn bè và người thân của con?”. 

Phật tổ trả lời: “Không, họ thuộc về trái tim con”. 

Lần này chàng trai quả quyết: “Vậy nhất định là thân thể của con rồi”. 

Phật tổ nhìn chàng trai lắc đầu: “Thân xác con không bao giờ là của con, nó thuộc về cát bụi”. 

Chàng trai không ngừng suy tư, cuối cùng anh khẳng định: “Vậy thì chắc chắn di vật của con chính là linh hồn của con”. 

Phật tổ nhìn chàng trai một lúc rồi nói: “Con hoàn toàn sai rồi, linh hồn của con thuộc về ta”. 

Chàng trai rưng rưng nước mắt. Những gì anh vẫn nghĩ là của mình, vẫn cố ôm giữ thật chặt khi còn sống, mà trong khoảnh khắc này đây, chúng đều không phải của bản thân anh. Tiếp nhận cái rương từ tay Phật tổ rồi mở ra, chàng trai vô cùng ngạc nhiên khi thấy bên trong hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ vật gì cả!

Chàng trai đau khổ hỏi Phật tổ: “Chẳng lẽ từ trước đến giờ con chưa từng có gì sao? Thứ gì mới thực sự thuộc về con?”. 

Phật tổ trả lời: “Khi còn sống, tất cả những thứ thoảng qua trong nháy mắt đều là của con”. 

Chàng trai lúc đó mới giật mình, bàng hoàng tỉnh ngộ. Những thứ anh đã bỏ cả cuộc đời để theo đuổi, để cố gắng giành được đều chỉ là thoảng qua trong nháy mắt, ngay cả thân xác cũng không phải của anh. Tiền tài, địa vị, nhà cửa… tất cả bây giờ anh đều không thể mang theo.

 Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Cho dù nhà cao cửa rộng, đất đai rộng lớn hàng bao nhiêu thì thực tế lúc sống, bạn cũng chỉ cần một chỗ ngủ, và chết đi là một chỗ đặt quan tài. Bạn có đủ tiền mua những bữa tiệc hàng ngàn món sơn hào hải vị thì mỗi bữa ăn bạn cũng chỉ ăn được từng ấy thức ăn, và chết đi người ta có thiết đãi bạn bao nhiêu thì bạn cũng làm sao, làm cách nào "ăn" nổi.

Cổ nhân có dạy rằng: “Làm người ăn chẳng cầu no, sống chẳng cầu tiện nghi, sống đạm bạc cho chí hướng được minh sáng”. Người ở thế gian này, nhiều lắm cũng chỉ là mấy mươi năm, đau khổ, truy cầu rốt cuộc có thể lưu lại điều gì! Danh lợi cũng là thoảng qua như mây khói, sinh không mang theo đến, chết không mang theo đi. Sao ta không tùy duyên đối diện, sống cuộc đời nước chảy mây trôi?.

Xu hướng tìm kiếm: phật dạy đạo làm người, phật dạy về hy sinh, Phật dạy về vận mệnh, Phật dạy về nỗi bi ai.

| Theo Khoevadep

Thông tin doanh nghiệp
loading...
video
PHUNUVAGIADINH VIDEO
Thông tin doanh nghiệp
loading...