Vợ chồng tôi từng vì một chữ ‘chán’ mà dắt nhau ra tòa…

Thứ CN, 17/09/2017 07:00

Ngày biết yêu, có cách cả một vòng trái đất vẫn nắm chặt tay nhau. Lấy nhau rồi, có ngày ngày thấy nhau thì vẫn muốn buông như không…

Tôi đã nghĩ, sao người ta đã từng bất chấp mọi thứ lấy nhau, để rồi có lúc lại chỉ có thể buông thõng hai từ “chán nhau” nhẹ tênh. Thứ tình yêu những tưởng chẳng bao giờ cạn nổi của tuổi trẻ bỗng chốc lại ráo khô hạn hán đến nhọc nhằn. Ngày biết thương, vốn nghĩ chỉ cần có tình yêu, người ta có thể bên nhau cả đời. Cưới nhau rồi, mới hiểu lại có lúc chẳng còn nhớ mình đã yêu nhau ra sao. Ngày biết yêu, có cách cả một vòng trái đất vẫn nắm chặt tay nhau. Lấy nhau rồi, có ngày ngày thấy nhau thì vẫn muốn buông như không…

- Ly hôn đi

- Ừ vậy đi. Cô viết đơn, tôi ký.

Nói rồi, chồng tôi bỏ ra ngoài, như bao lần cãi nhau gần đây. Ừ vậy thì ly hôn đi. Tôi đã nghĩ vậy suốt nhưng chưa lần nào có thể nói ra, cho đến hôm nay…

Tôi và chồng lấy nhau đã 5 năm, có hai cô con gái nhỏ. Cuộc sống hôn nhau của chúng tôi chắc cũng như bao gia đình khác. Cả tôi và chồng đều có công việc ổn định. Sáng sáng, chồng sẽ đưa một bé đến trường sớm, tôi sẽ đưa bé còn lại đi sau. Đến chiều, tôi tất tả về nhà nấu cơm cho con. Chồng tôi thì thời gian mấy năm gần đây đến chiều là sẽ tiệc tùng với khách hàng, không thì nhậu nhẹt cùng bạn bè.

Cứ thế mà sáng mở mắt ra, tôi đã không thấy chồng. Đến tối khi nhắm mắt lại, lắm khi cũng chẳng biết chồng đã về chưa. Cuộc sống của vợ chồng tôi cứ cuốn vào một vòng tròn quẩn quanh như thế 2, 3 năm nay. Nhiều khi tôi nghĩ, là chúng tôi sống cạnh nhau, chứ nào còn là cùng nhau nữa?

 Nhiều khi tôi nghĩ, là chúng tôi sống cạnh nhau, chứ nào còn là cùng nhau nữa? - Ảnh minh họa: Internet

Mẹ tôi trách, tôi mưu cầu thứ chẳng thực tế. Có chồng không lăng nhăng, lo làm ăn, đủ đầy quá rồi lại thấy không yên. Có phải bình yên quá lâu mà sinh tật đòi bão giông? Tôi cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, chẳng biết phải giải thích thế nào.

Cho đến gần đây, chúng tôi dần nảy sinh nhiều mâu thuẫn hơn. Khoảng thời gian dài không còn chia sẻ hay nói chuyện cùng nhau nhiều khiến vợ chồng tôi không còn tìm được tiếng nói chung như xưa. Chồng tôi từ người không hút thuốc, giờ lại phì phèo vài điếu mỗi ngày. Có con ở nhà thì anh sẽ hút trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Tôi lại không chịu được mùi thuốc lá, khó chịu vô cùng. Anh lại có thêm thú vui nuôi cá cảnh xa xỉ. Rồi cứ thấy hồ nước dơ là tôi không chịu nổi, lại phải vật vã thay nước giúp anh. Từ những lời trách móc dần lớn dần thành cãi vã không dứt, rồi lại như bế tắc. Tôi biết, cả tôi và chồng đều đã mỏi mệt quá rồi…

Tôi và chồng đều đồng ý ký đơn, cũng đã gửi lên tòa án. Tôi dẫn con nhỏ đi, anh nuôi con lớn. Giây phút tôi xách hành lý dắt con đi, chồng tôi không có ở nhà. Nói không đau lòng là tôi dối mình. Nhưng lúc ấy, tôi đã không còn biết phải làm gì, chỉ còn nghĩ ly hôn là lối thoát duy nhất. Tôi cũng không phải là dạng phụ nữ phụ thuộc chồng. Tôi có thể tự nuôi con, trang trải cuộc sống của mình. Tôi đã nghĩ, cũng sẽ chẳng sao khi không có chồng ở bên...

Tôi và con dọn về một căn chung cư mới mua. Nhưng chỉ mới ở được vài hôm, thì tôi hoảng hốt khi nghe tiếng con lớn nức nở trong điện thoại: “Mẹ ơi, người ba nóng lắm, con phải làm sao bây giờ?”. Thế là tôi đành dẫn con nhỏ theo, quay về nhà xem chồng thế nào. Vừa vào nhà là xộc thẳng vào mũi tôi mùi quần áo dơ chưa giặt, chén dĩa chưa rửa. Con gái lớn của tôi ngồi thút thít bên sô pha. Còn chồng tôi  bất động nằm cạnh bên con gái. Hai đứa nhỏ gặp nhau, thế là ôm nhau khóc. Tôi vừa chạy tới lui lo cho chồng sốt, vừa nhìn thấy hai đứa nhỏ mà lòng quặn thắt. Chồng tôi uống thuốc vào rồi thì cũng đỡ sốt, anh dần tỉnh táo hơn.

Hai đứa nhỏ gặp nhau, thế là ôm nhau khóc. Tôi vừa chạy tới lui lo cho chồng sốt, vừa nhìn thấy hai đứa nhỏ mà lòng quặn thắt - Ảnh minh họa: Internet

Lúc tôi đang loay hoay trong nhà vệ sinh thì nghe tiếng chồng đứng ngoài hỏi:

- Em…em cũng biết sửa vòi nước à, còn cả cái bóng đèn hư này…

- Mấy cái này hay hư lắm, chả hiểu nổi. Anh lại không hay ở nhà, em không học làm thì ai làm đây?

Chồng tôi im lìm, chẳng nói lời nào nữa. Tôi chuẩn bị vài món cho hai cha con rồi định ra về. Nhưng vừa dẫn con gái nhỏ ra đến cửa thì con bé khóc nức nở:

- Mẹ ơi, mình đừng đi nữa được không? Ba bệnh mà, chị lớn cũng đang ho kìa.

Tôi nghe mà lòng lại mềm ra, mắt bỗng ươn ướt, tôi khựng lại một hồi lâu. Anh đi đến hai mẹ con từ lúc nào, anh dỗ con gái nhỏ:

- Vậy thì không đi nữa, không đi phải đi nữa con nhé…

Chồng tôi khẽ liếc nhìn tôi, ý muốn tôi nói chuyện cùng anh. Tôi ngồi xuống giường cạnh anh, lại cảm giác hình như đã rất lâu rồi mới có thể ngồi gần anh như thế. Chúng tôi đã nói rất nhiều, như kể lại cả một đoạn đường quá dài mà cả hai quên mất nhau.

Tôi đã không biết chồng tôi bắt đầu hút thuốc, là vì không chịu nổi căng thẳng trong công việc. Chồng tôi nuôi cá cảnh, cũng vì muốn tìm một thú vui giúp mình thoải mái hơn. Anh gặp không ít khó khăn trong sự nghiệp nhưng lại không muốn vợ con biết. Tôi lại chưa từng hỏi anh lý do. Chồng tôi cũng không hay, từ ngày bận rộn hơn, anh cũng vô tâm hơn với vợ con mình. Chồng quên rằng, tôi cũng chỉ là một người đàn bà, dù độc lập thế nào cũng cần chồng ở bên. Sống cạnh nhau bao lâu, cứ ngỡ đã biết hết thảy mà đâm ra chán chê. Hóa ra lại như chẳng biết gì chỉ vì quá vô tâm với nhau. Bình yên quá lâu, khiến con người ta dần để mình cuốn vào những vòng bão giông bất chợt lúc nào cũng không hay.

- Không ra tòa nữa, về đi được không em?

- Vâng...

Nói rồi, tôi khóc nức nở. Chồng tôi ôm lấy tôi. Chiếc ôm đó, mùi hương quen thuộc của chồng khiến tôi nhận ra, chúng tôi đã lạc mất nhau quá lâu rồi…

Chiếc ôm đó, mùi hương quen thuộc của chồng khiến tôi nhận ra, chúng tôi đã lạc mất nhau quá lâu rồi… - Ảnh minh họa: Internet

Tôi dần nhận ra, thời gian luôn vận động, bạn và cả bạn đời  cũng sẽ phải thay đổi không ít để chuyển mình. Nhưng bạn phải hiểu, trong hôn nhân, hãy luôn hỏi lý do của những đổi thay. Tại sao anh ấy dần không còn đủ tình yêu như bạn mong muốn? Sao anh ấy dần có những thói quen không hay? Sao anh ấy trở nên lơ là gia đình? Trước khi trách móc, hãy thử tìm hiểu. Hôn nhân, chính là thấu hiểu, là bao dung.

Còn các ông chồng ơi, mọi người vợ trên thế gian này đều đủ sức làm hết thảy bất cứ chuyện gì vì anh và gia đình. Nhưng anh cũng nên nhớ, cô ấy cũng chỉ là đàn bà, mà đàn bà nào lại không mong có chồng chở che? Đừng thấy cô ấy im lìm tự xoay sở mà lại quay lưng đi như không. Nếu anh cứ để vợ tự làm mọi thứ một mình, sẽ tới lúc cô ấy không cần anh nữa.

Và vợ chồng à, cuộc sống ngoài kia khắc nghiệt lắm, trở về nhà rồi vợ chồng còn không thương lấy nhau thì còn chờ bao giờ, còn đợi ai? 

Bạn đang có những tâm sự khó nói không biết giãi bày cùng ai, bạn đang gặp những vướng mắc trong tình yêu, cuộc sống hôn nhân…hãy chia sẻ câu chuyện của bạn với Phụ nữ & Gia đình qua địa chỉ email: banbientap@phunuvagiadinh.vn. Chúng tôi luôn bên cạnh, lắng nghe và tư vấn mọi tâm tư của bạn.

Xu hướng tìm kiếm: vợ chồng, hôn nhân, vợ chồng chán nhau.

Ngọc Thi | Nguồn Phụ nữ sức khỏe

Giật được chồng người rồi, cả đời lại dốc lòng lo sợ mất..Giật được chồng người rồi, cả đời lại dốc lòng lo sợ mất.. Người đàn ông hôm nay bỏ vợ để đến với em rồi ngày mai cũng có thể bỏ em để theo kẻ khác. Trò chơi với đàn ông đã có vợ, đàn bà...
‘Nếu đàn bà ngoại tình chẳng làm hại ai, thì sao lại không được...’‘Nếu đàn bà ngoại tình chẳng làm hại ai, thì sao lại không được...’ Chị có làm hại ai đâu? Chị có lấy của ai thứ gì đâu mà lại không được? Chị chỉ muốn sống, chị không muốn chết, chết trong hôn...
Trò tình ái với đàn ông có vợ, đàn bà vốn không đủ sức chơi cùng…Trò tình ái với đàn ông có vợ, đàn bà vốn không đủ sức chơi cùng… Đàn bà muốn chơi trò tình ái với đàn ông có vợ phải hiểu, đừng dại, chúng ta vốn không đủ sức đâu, muôn đời không đủ sức…
Nhẫn tâm của đàn bà bị phản bội…Nhẫn tâm của đàn bà bị phản bội… Đơn giản vì đàn bà muốn đàn ông thấy, đàn bà dám cho đi hết thảy, cũng dám hủy hoại, dám bỏ lại tất cả mà ra đi. Không chút...
Thông tin doanh nghiệp
loading...

VIDEO ĐANG ĐƯỢC XEM NHIỀU NHẤT

video
PHUNUVAGIADINH VIDEO
Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn