Vợ bầu bị nhân tình đánh tới tấp và phản ứng đầy bất ngờ của chồng sau đó

Giây phút đó, anh chứng kiến cô bồ mình yêu chiều mất hết nhân tính đạp không thương tiếc người vợ đang mang thai. Yến chẳng màng đỡ những cái đánh, chỉ biết co người ôm lấy bụng, như lấy hết sức lực còn lại mà bảo vệ con.

Yến và Phi cưới nhau những năm năm mới có được mụn con. Với Yến, cô xem đứa con này quan trọng hơn cả tính mạng của mình. Vì một năm gần đây, Yến phát hiện chồng ngoại tình. Nhưng thay vì gia đình chồng phản đối điều này thì họ lại a dua theo chồng, xem như Yến là kẻ vô hình. Tất cả cũng chỉ vì cưới nhau đã gần 4 năm mà Yến vẫn chưa có thai.

Ba mẹ chồng lại là người cổ hủ, 1 2 năm chưa có con là họ nghĩ ngay đến chuyện vô sinh, nói chi những 4 năm dài không có dấu hiệu gì. Từ đấy, Yến bị gia đình chồng nặng nhẹ đủ điều. Ban đầu Phi còn bênh vực vợ, về sau cũng vì chán nản quá mà đâm ra bơ hết thảy. Lúc phát hiện chồng ngoại tình, Yến như kẻ mất hồn không tin vào mắt mình. Người chồng từng hẹn thề sẽ yêu thương cô suốt đời lại có lúc không kiềm nổi lòng khỏi cám dỗ ngoài kia. Lại ngay lúc cô đang cần anh nhiều nhất. Nhưng cô lại không thể buông tay chồng.

Đến năm thứ năm bên nhau thì Yến mừng phát khóc khi biết mình có thai. Đứa trẻ này cô đã chờ đợi suốt bao năm dài để cứu cuộc hôn nhân đang dần tàn lụi của chính mình. Ngay cả trong những giấc mơ cô còn bật khóc khi mong con một lần xuất hiện. Ước mong ấy cuối cùng cũng có thể thành hiện thực, được làm mẹ, làm tròn vai một người vợ.

Khi biết Yến có con, dù ba mẹ chồng cũng mừng nhưng có vẻ vì chờ đợi quá lâu rồi mà họ cứ bán tín bán nghi. Yến còn nghe họ nói với nhau rằng khi con sinh ra phải đi làm xét nghiệm đàng hoàng xem có phải con cháu nhà này hay không. Ba chồng cô còn bảo nếu là con trai thì ông mới vào thăm, không thì thôi. Về phần Phi, khi nghe vợ có thai cũng chẳng để ý gì mấy. Yến gạt nước mắt, tay xoa xoa cái bụng đang nhô lên. Chẳng ai vui vẻ chào mừng đứa trẻ này cũng không sao, chỉ cần nó chào đời đã là hạnh phúc quá lớn với cô rồi.

Suốt những tháng thai kỳ Yến luôn phải một thân một mình đi viện khám, làm việc nhà quần quật không ngơi tay. Một lần cũng chẳng thấy Phi hỏi han vợ lời nào. Đến tháng thứ 5, khi Yến đang khệ nệ vừa đi chợ về, thì đã thấy bồ của chồng chờ mình trong phòng khách. Cô ta cũng biết chọn thời điểm đến thăm Yến lắm, ngay lúc chồng và ba mẹ chồng cô đều không có ở nhà. Yến chẳng tỏ ra hoảng hốt, vẫn chẳng nói gì đi vào

- Này cố tỏ ra không biết ai à?

- Tôi mệt không muốn tiếp người như cô. Cô về đi.

- A con này giỏi. Tưởng vô sinh giờ có rồi lại lên mặt với bà à? Tưởng vậy là giữ chân được chồng à?

- Vậy thì sao?

- Này, nói cho mà biết nhá, tao chưa muốn có con để người xập xệ xấu xí thôi. Chứ tao mà có bầu rồi thì Phi bỏ mày như chơi. Biết không con nhà quê này?

- Thứ gái gọi như cô mà cũng xứng để chồng tôi rước về à? Cô đang mơ hả?

Vừa nói dứt câu thì ả bồ kia vội đóng cửa lại,  nhảy xổ đến, đánh tới tấp vào người Yến. Yến sợ quá, chỉ biết co tròn người lại ôm lấy bụng. Ả bồ thấy thế lại càng hăng hơn, đạp, đánh tới tấp không tha.

- Tao đánh cho chết mẹ con mày. Để xem mất con rồi mày làm được gì nữa? La hả? Cả nhà mày không về đâu mà cầu cứu nhé! Tao khóa cửa trong rồi, hàng xóm cũng không nghe thấy đâu

Yến thấy đất trời quay mòng mòng. Cô không sợ mụ đàn bà ghê tởm này, cô chỉ sợ không giữ được con. Đứa con quý giá này dù có thế nào cô cũng phải bảo vệ đến cùng. Cô khóc không thành tiếng, chỉ van xin trời đất làm ơn hãy cứu con cô...

Trong cơn bấn loạn ấy, Yến không nghe rõ tiếng gì lạch cạch bên tai. Rồi sau đó những cái đánh cũng không còn. Cô chìm vào bất tỉnh. Tỉnh dậy trong bệnh viện. Yến hoảng hốt hỏi chồng con đâu rồi. Phi nhìn cô buồn rười rượi. Yến òa khóc nức nở. Đứa trẻ bao lâu nay cô mong chờ...

- Con chỉ bị chấn động thôi..

Yến bất ngờ nhìn chồng, ánh mắt này của anh đã bao lâu rồi cô không nhìn thấy. Ấm áp dịu dàng đến lạ lùng. Hóa ra chính Phi là người đã mở cửa cứu Yến và con. Nếu anh không bỏ quên đồ và quay về nhà thì chắc anh đã phải hối hận suốt cuộc đời. Giây phút đó, anh chứng kiến cô bồ mình yêu chiều mất hết nhân tính đạp không thương tiếc người vợ đang mang thai. Yến chẳng màng đỡ những cái đánh, chỉ biết co người ôm lấy bụng, như lấy hết sức lực còn lại mà bảo vệ con.

Lúc ấy, có gì đó trong lòng anh vụn vỡ. Anh đã bỏ quên người vợ đáng thương của mình bao lâu nay, để cô ấy một mình chóng chọi mà bảo vệ con của cả hai. Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong cuộc đời anh thấy mình đã sống hoài sống phí khi chẳng thể bảo bọc được người phụ nữ và con cái của mình.

Phi cũng không còn nhớ mình đã nhào đến đánh ả bồ vô nhân tính kia ra sao, hay nói điều gì với cô ta. Anh chỉ nhớ mình đã hoảng hốt đến run rẩy bàn tay khi đưa vợ vào bệnh viện. Dáng vợ gầy gò hơn anh không hay, con đã lớn thế nào anh cũng không biết. Cả những giọt nước mắt rấm rứt trong hôn mê của vợ cũng khiến anh hối hận không chịu được. Anh đã bỏ quên gia đình của mình bao lâu rồi?

Khi biết con vẫn còn sống, Yến vẫn khóc, vì sợ hãi, cũng vì vui mừng. Phi ôm vợ vào lòng. Miệng cầu xin sự tha thứ từ cô. Anh chỉ mong cô cho anh thêm một cơ hội để có thể bảo vệ cô và con hết phần đời còn lại. Giây phút đó anh mới hiểu rằng, đối với một người đàn ông, đến cuối cùng thứ quý giá và đẹp đẽ nhất không phải là những gì lòe loẹt bồ bịch danh vọng, mà chính là gia đình.

...

Chẳng cần biết bạn đang sống thế nào, khó khăn ra sao, vợ chồng thuận hòa hay không. Nhưng một khi đã là đàn ông thì phải nhớ, bản lĩnh không phải là có bao nhiều bồ bịch, bao nhiêu tiền trong túi, chức vụ cao sang thế nào, mà là có dám và có thể bảo vệ được gia đình của mình hay không. Đó mới thật sự là đích đến cuối cùng của đấng mày râu...

 

Xem thêm: cách làm mứt gừng nguyên củ, cách làm mứt gừng

Ngọc Thi
Nguồn Phụ nữ sức khỏe
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn