Tôi và chồng không tìm ra lý do để viết đơn li hôn

Người ta thường bảo dù yêu hay ghét nghĩa là vẫn còn tình cảm, nhưng đến lúc bàng quan, lãnh cảm thì mới thực sự đáng sợ. Vợ chồng tôi đã tự vô cảm trước đối phương, để đến một ngày cả hai đều thanh thản khi ký xong đơn li hôn.

Yêu nhau và có một đám cưới linh đình là điều mà tất cả các cặp đôi đều mong muốn. Tôi và anh nên duyên chồng vợ sau hơn 7 năm trời yêu đương. Nó không chỉ là niềm hạnh phúc của riêng hai đứa, mà nó trở thành niềm hân hoan cho cả hai đại gia đình, bạn bè, hàng xóm.

Trải qua 3 năm chung sống, không có bất cứ chuyện gì xảy ra. Hai cha mẹ cùng gom tiền mua cho chúng tôi một ngôi nhà phố đủ lớn để ra ở riêng. Công việc êm xuôi nên dù không giàu có nhưng vợ chồng tôi dư dả hơn so với nhiều cặp mới cưới.

Cùng đi làm rồi về nhà, hôm nào mệt thì đi ăn tiệm, hôm nào tiện thì nấu ăn chung. Trong nhà không hề có trận cãi vã hay xung đột nào xảy ra. Nó nhẹ nhàng trôi qua đến mức nhiều bạn bè hay người thân phải ngỡ ngàng.


Vợ chồng tôi chẳng khác gì hai khách ở trọ

Anh làm trưởng phòng IT, còn tôi là giám đốc nhân sự, công việc không mấy liên quan nên ít khi chúng tôi đề cập về chúng trong những lúc chuyện trò. Rồi năm tháng qua đi, những câu chuyện có liên quan ít đi, hai đứa chỉ như những người bạn thuê trọ chung. Anh tất bật với những dự án phần mềm này nọ cùng nhóm, tôi tìm thú vui từ việc viết blog hay lâu lâu tôi trồng vài chậu xương rồng, nuôi mèo...

Chúng tôi không hề bất đồng quan điểm, không xung khắc như những cặp vợ chồng khác nhưng điều tệ là cả hai đều cảm thấy không thiết tha, mặn mà như trước. Anh và tôi đã nhiều lần ngồi lại và vạch ra những điều không hay về nhau, nhưng cả hai đều thấy rất ổn, chỉ duy nhất một điều là chúng tôi không còn yêu nhau, thấy có người kia cũng được không có cũng xong.

Anh hoặc tôi đi công tác ngắn hay dài ngày đều không ảnh hưởng gì nếp sống thường ngày. Chúng tôi không hơn gì đôi bạn lâu năm. Chuyện chăn gối cũng hết mặn nồng, chỉ khi thấy thiếu thì cả hai cùng biết ý và lên giường.

Cuộc sống hôn nhân nếu nói êm ả cũng không đúng, và nói mệt mỏi càng sai. Nhưng cả hai chúng tôi đều chắc chắn rằng nó thực sự không hạnh phúc. Sự hiện diện của người này không là niềm vui bất tận của người kia, và sự vắng mặt của một trong hai không phải là điều kinh khủng.

Chúng tôi đã nhiều lần suy tính và tìm phương án “hâm nóng tình yêu” nhưng đều thấy không hiệu nghiệm. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, đi du lịch chung, tìm khoái cảm mới...nhưng chỉ được vài ngày thì mọi chuyện đâu lại vào đấy. Mỗi đứa lại trở về với không gian riêng, thú vui riêng, niềm đam mê riêng và đôi lúc là cuộc sống từ tâm hồn đến thể xác riêng.


Chuyện chăn gối của tôi và anh cũng rất "nhạt"

Có vài lần hai đứa quyết định có em bé, nhưng vì cả hai đều không mấy mặn mà với trẻ con, thêm vào đó công việc đang trên đà thăng tiến nên rồi cả hai lần lữa. Hai bên cha mẹ thấy chúng tôi thoải mái và êm ấm nên không thúc giục, mọi người đều tôn trọng quyết định của hai vợ chồng.

Sau hơn 3 năm chung sống, chúng tôi quyết định chia tay. Cú sốc này lớn tới mức nhà hàng xóm cũng đứng ngồi không yên. Bố mẹ hai bên, họ hàng bạn bè không hiểu vì sao lại thành ra thế, trong khi từ khi cưới đến thời điểm hiện tại chúng tôi chưa có một xích mích dù bé bằng bàn tay. 

Tôi và anh đều không biết vì sao lại chia tay, nhưng chắc chắn đó là lựa chọn cần và đủ lúc này. Không hẳn li hôn là điều xấu, như trường hợp của tôi, nó hoàn toàn mang tính tích cực, nó là giải pháp, là cánh cửa hoàn toàn mới, là con đường đúng đắn và nhất là nó thực sự là điều mà cả hai đồng lòng mong muốn.

Chúng tôi vẫn cười và ôm nhau như những người thân, như bạn bè, như vợ chồng... Nhưng chúng tôi không thể trói buộc nhau bởi tờ đăng ký kết hôn.

Buồn cười tới độ hai đứa chúng tôi còn ngồi lại thảo đơn ly hôn. Anh search google tìm những lý do để ghi vào đơn, nhưng chẳng có lý do phổ biến nào hợp với trường hợp của chuyện gia đình tôi. 

 
BiMeu
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn