Tôi đã đánh mất gia đình vì facebook

Bao nhiêu lần tôi đã khóa tài khoản facebook của mình nhưng rồi không hiểu vì sao tôi lại mở ra chỉ để được gặp người ấy. Không biết có ma lực nào đã xui khiến tôi chạy theo mối quan hệ ảo để gia đình tan vỡ.

Tôi đã từng có một mái ấm hạnh phúc và bình yên. Gia đình tôi là gia đình kiểu mẫu của hai họ nội ngoại cũng như khu phố. Chồng tôi là cán bộ nhà nước, tôi là nhân viên văn phòng của một công ty xuất nhập khẩu lớn. Những tưởng hạnh phúc sẽ mãi vẹn tròn khi con gái thứ hai ra đời, nhưng rồi chính tôi lại là người đạp đổ tất cả.

Công việc của tôi chủ yếu liên hệ với khách hàng bằng email nên tôi có nhiều thời gian rảnh để lướt web. Và chuyện gì đến rồi cũng phải đến. Sau thời gian dùng facebook tôi dần dần bắt nhịp với mạng xã hội này. Chỉ cần mở máy tính cơ quan ra là tôi online facebook ngay lập tức. Nó dần già trở thành thói quen không thể thiếu.

Rồi tôi gặp anh, một người có nick name  và avatar gây cho tôi tò mò. Sau vài lần chat chúng tôi trở thành bạn bè. Anh thường xuyên đăng những dòng trạng thái buồn mênh mang. Với giọng văn nhẹ nhàng, ngọt ngào và có gì đó khiến người khác cảm nhận anh rất chân thành đã khiến tôi “nghiện” từ khi nào không hay.


Tôi "nghiện" những dòng trạng thái trên facebook của anh khi nào không hay

Không chỉ ôm máy tính cơ quan mà tôi còn ôm điện thoại khi về tới nhà, khi đưa con đi khu vui chơi, đi chợ, đi đón ông xã... Tôi online chỉ để được nói chuyện cùng anh. Dường như những câu chuyện giữa chúng tôi không bao giờ kết thúc.

Anh nhẹ nhàng kể về gia đình không mấy hạnh phúc, vợ anh một người phụ nữ bình thường, bốp chát. Anh có một cô con gái nhưng vì quá nghe lời mẹ nên không có thiện cảm với bố. Hiện anh đang là kỹ sư cho một công ty xây dựng cách chỗ tôi hơn 200km.

Tôi trở thành nơi cho anh trút bầu tâm sự mà không một ai chia sẻ được giúp anh. Lâu dần tôi và anh hiểu nhau tới độ chỉ cần anh đăng một câu nói vu vơ thôi đã làm tôi lo lắng và hiểu rằng anh đang gặp vấn đề.

Với anh, tôi giống như một người ngồi trên thuyền giữa biển, anh đang bơi và sắp hụt hơi... Chúng tôi, có những điểm chung và những điểm trái ngược nhau, anh thu hút tôi bởi nỗi bất hạnh của một người đàn ông đầy suy tư, tôi là chiếc phao cứu rỗi linh hồn anh với sự dịu dàng và bao dung của một người đàn bà. Tôi có thứ mà vợ anh không có. Còn anh nhẹ nhàng và tình cảm, khác với người chồng chỉ biết đi công tác và ngủ ngáy của tôi.


Tôi điên cuồng lao vào cuộc tình trên mạng qua những tin nhắn hàng ngày

Gần một năm trời, tôi và anh chia sẻ cuộc sống bằng những lời bình luận, bằng những lần chat kéo dài cả ngày trời. Tôi đã gục ngã, và chắc rằng anh cũng đã thương tôi từ lâu lắm rồi.

Nhưng mỗi lần nhìn hai đứa con xinh đẹp và học giỏi, ngoan ngoãn tôi lại rơi vào bao cảm xúc khó diễn tả nên lời. Muốn chạy trốn khỏi mạng ảo, muốn quên anh đi nhưng bất lực. Khóa rồi mở facbook hàng bao lần, nhưng chỉ được một hai ngày thôi tôi đã điên cuồng vì nhớ anh da diết.

Anh không hứa hẹn hay đòi hỏi tôi bất cứ gì. Chỉ gặp nhau trên mạng và nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển đã giúp chúng tôi giải tỏa căng thẳng từ công việc, sự ngột ngạt và buồn tẻ của gia đình. Chúng tôi yêu nhau thật sự.

Chồng tôi không mấy để ý đến cảm xúc của vợ, nên anh chẳng mảy may nghi ngờ gì. Nhưng tôi luôn rơi vào trạng thái cắn rứt, xấu hổ và sợ sệt.  Tôi nói thật với anh rằng tôi không thể tiếp tục. Sau đó anh khóa facebook nhưng rồi chính tôi lại đi tìm anh. Tôi nhớ anh đến mức tôi gọi điện thoại cho anh.

Tôi và anh đã quyết định gặp nhau vào tháng sáu tới để thỏa nỗi chờ mong. Tôi sợ mình sẽ đánh đổ gia đình nhỏ bé để chạy theo anh... Giờ đây trong đầu tôi chỉ nghĩ đến anh mà thôi. Dù chưa một lần hẹn hò, chưa một lần nắm tay nhưng cả anh và tôi đều cảm thấy chúng tôi cần nhau đến mức nào.

Không ngờ, tôi lại trở thành người vợ ngoại tình, dù là ngoại tình tư tưởng hay suy nghĩ thì tôi cũng đang đánh mất cuộc sống hiện tại. Nhưng tôi không đủ sức để dứt ra khỏi anh, khỏi cuộc sống mạng ảo.

Thì ra, sự cấm đoán nào cũng có sức hút mạnh mẽ, “ăn vụng” đã làm tôi trở thành một người đàn bà hoàn toàn khác. Một người vợ không thiết tha ôm chồng mà chỉ mê mải nhắn tin, chụp hình gửi anh, một người mẹ không còn chăm chút từng ly từng tí cho các con mà chỉ quan tâm người ấy hôm nay ăn gì, mặc gì, buồn hay vui...

Tội thật sự đã đánh mất chính bản thân mình mất rồi. 

Nếu bạn có bất cứ tâm sự nào cần chia sẻ muốn được gỡ rối từ tòa soạn và bạn đọc xin hãy gửi thư về theo địa chỉ e-mail: info@phunuvagiadinh.com.vn

BiMeu
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn