Tâm sự của một… quả bom

Dạo gần đây nghe và thấy nhiều “ca” có chồng mà vẫn kêu trời than đất, khóc đứng khóc ngồi khiến một đứa “ế” như tớ hoang mang lắm. Nhưng suy cho cùng, không có chồng còn hoang mang hơn nhiều...

Nói đâu xa, tớ đây 30 tròn, vài mảnh tình vắt vai, vậy mà giờ vẫn ế điên đảo. Trong khi đó tập đoàn người yêu cũ đã đề huề vợ đẹp con xinh. Lâu lâu trốn vợ rủ tớ café thì phải về trước 10h, sợ vợ ghen bóng ghen gió, cháy nhà ai dập. Chưa kể lũ bạn hứa bên nhau đi đến suốt cuộc đời thì lúc thèm uýnh lộn hay bà tám bà bảy đều nhận được vài câu an ủi: Độc thân kiếm gì làm giết thời gian đi chị “Hội”. Quởn quá sinh nông nổi à? Đang cho con bú, đang đi mua bỉm cho nhóc tì, xã đưa tớ qua Hawaii tắm rồi baby à...

Hễ ở nhà, nhất thiết phải chốt cửa phòng, đeo tai phone bật nhạc inh ỏi để không nghe tiếng các bà, các mẹ, các dì và cả các thể loại hàng xóm gào rú: Sao ế toàn tập vậy con? Xuất chuồng đi. Thành hàng tồn kho, sản phẩm lỗi, bộ nộp lưu chiểu rồi à “bé ngoan”?

Ra đường, hôm mặc xấu, không son phấn thì đúng là mỗi bước đều thấy trời sụp đổ. Cảm giác như thiên hạ sắp nấu mình ra thành “dê 7 món” tới nơi rồi. Đứa bạn không còn thân hơn được nữa chìa cây son bảo: Trét lẹ đi, nhìn như xác ướp cổ đại. Mà bồ đúng là cùng thế hệ với xác ướp, đang ở chế độ chờ một nhà khảo cổ nào đó khai quật nhỉ?


Có ai hiểu được nỗi buồn của cô gái ế

Hôm nào cao hứng, “bung lụa” từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới thì bắt gặp ngay những ánh mắt hình viên kim cương. Không hẳn là ghen ghét, không hẳn là bị mê hoặc, mà nó pha trộn giữa ngạc nhiên, khinh bỉ và dè chừng. Khi về tới nhà, nhìn vào gương và thầm nghĩ: đúng là không phải dạng vừa đâu. Dạng xấu còn sống lâu đấy mà.

Nhiều khi cũng giơ cao ngọn cờ độc thân vui tính, AQ hay AZ rằng mình ế là vì muốn tinh tế chứ không phải đời bắt thế, nhìn lên hay nhìn xuống đều thấy dày đặc người- đích thị đứa ở giữa là ổn rồi, đòi hỏi gì cho cam quýt... vân vân và vân vân những lý do để gạt phăng đi chế độ làm chủ chính mình không bị vệ tinh nào quản thúc. Nhưng rồi vẫn thấy hoang mang.

Luôn miệng chê con Linh cho con bú mà thấy tương lai mù mịt, bĩu môi vì bụng con Tuyết chảy mỡ, da rạn ngang rạn dọc vầy thì sao mặc đầm bó sát được nữa, nhìn tụi có chồng rồi đứa nào cũng bệ rạc và lôi thôi cả... Nhưng chậc lưỡi: Mình cũng thèm có ai đó ăn cơm mình nấu, muốn ai đó chở đi làm, muốn ai đó nựng má khi đi ngủ, muốn ai đó là chồng là cha sắp nhỏ... Nhưng các thể loại ai đó kể trên đều đã có chủ hết rồi.

Ế là ế miễn giải thích để chống chế, là quả bom cha mẹ muốn nổ đoành đoạch mà lại lỳ ra “hổng chịu nổ”. Tuy cũng có vài người theo đuổi, không hẳn là “cây si” vì các thể loại si, lim, táu, sến... đều dành cho thiếu nữ xinh tươi, còn gái 30 thì chỉ là phượng vĩ, bằng lăng thậm chí là đu đủ nhưng thấy cây nào cũng bình thường quá, nhạt và nhanh chán.

Nhiều khi tự quay ra sỉ vả bản thân rằng thì là mà sao ngày xưa không gật đầu với Si gần nhà, Si cùng trường, Si đối tác...nhưng thôi, quá muộn rồi. Nên lâu lâu bí rị thì lôi danh sách ra và hẹn hò, café tìm hiểu. Nhưng tốn hàng kg son môi, phấn sáp, váy áo lòe xòe vẫn không ưng ai và hình như cũng chẳng ai ưng. Khi nghe một vài chuyên gia tâm lý phân tích mới biết: Lên đến tuổi này khó tính lắm, hầu như không thiết tha và mặn mà với việc tìm hiểu, hẹn hò nữa...

Sau những dòng này, các nhà đạo đức và tự tin sẽ chỉ thẳng vào mặt em và bảo: Tại cưng không biết chọn niềm vui, không có hoài bão, ước mơ, suy nghĩ không thoát được khỏi “luống cày” đó là cứ phải lấy chồng cho giống với người ta mới chịu. Thiên hạ đầy người không lấy vẫn hạnh phúc đấy thôi. Sao không chăm chỉ làm việc, kiếm tiền đi du lịch, làm đại gia cho chính mình... bla bla bla các kiểu. Nhưng mấy “chế” không hề biết em cũng đi du lịch một mình mòn cả chân rồi và thấy hoang mang lắm. Với đứa “ế” hạnh phúc chỉ là nhất thời, còn cái sự buồn vẫn âm ỉ cháy mỗi ngày. Buồn không phải là không có trai bu đêm bu ngày, mà buồn vì ... “chẳng hiểu vì sao “ế” buồn”.

Bọn có chồng rồi sẽ vây quanh thổi vào tai: ước gì tụi này còn độc thân như cậu, “báu” lắm á, đổi cho đây này... Nhưng mình thừa hiểu một điều, lũ bạn thân đứa nào cũng “khốn nạn” như nhau cả, nếu đổi được thì đã chẳng gào lên vầy rồi. Chưa bao giờ thấy câu “trong chăn mới biết chăn có rận”... Và chăn “ế” thì đầy “rận”!

Một cô gái "ế" hết cỡ- BiMeu

BiMeu
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn