Sài Gòn - Anh và em

"Và anh ạ, nếu chúng ta được gặp nhau, nếu khi đó hai ta vẫn chưa thuộc về ai cả, may mắn cho chúng ta có thêm nhiều ngày nhiều giờ để ở bên cạnh nhau. Em tin rồi chúng ta sẽ hạnh phúc."

Chiều nay, trái với cung đường đi về thường nhật, em “tan ca” từ quận 1 về nhà. Đi từ trung tâm nơi những toà nhà cao vút về với ngõ hẻm sâu nhỏ của mình. Hình như cũng khá lâu rồi em mới đi về từ trung tâm, em đi dọc đoạn đường ấy mà như đi dọc lại kí ức của mình về mảnh đất Sài Gòn này vậy.

Hồi trước, trong một giờ học tiếng Anh với giáo viên nước ngoài, anh chàng người Anh còn khá trẻ đã nói với chúng em rằng, anh thích thành phố Sài Gòn, anh không thích Hong Kong hay Singapore – nơi tất cả dường như được sắp xếp và tuân theo một quy củ chặt chẽ, không sai lệch. Anh thích Sài Gòn và Bangkok – nơi anh dùng một tính từ để miêu tả là “crazy & messy” một cách rất thích thú. Em còn nhớ trong một đoạn luận văn em viết để tả về thành phố, em đã nói, “tôi yêu thành phố tôi đang sống bởi vì nó chứa đựng những điều bất ngờ mà cho dù là những người sống lâu năm với nó, vẫn cứ ngạc nhiên thú vị mỗi lần khám phá”. Bằng giọng văn tập tễnh của người đang luyện thi, em đã cố gắng truyền tải bằng một ngôn ngữ khác tình yêu của mình dành cho thành phố. Nơi những tòa nhà chọc trời đứng sừng sững bên cạnh bờ sông nhưng dưới chân lại là hàng loạt những ngôi nhà xập xệ. Nơi quán bún vịt lề đường mà thực khách toàn váy dài giày nhọn. Nơi giới trẻ bước từ trung tâm thương mại sang trọng ra ngồi phệt xuống lề đường để tán gẫu với nhau.

Sài Gòn trong mắt anh chàng ngoại quốc lộn xộn, điên rồ đầy thú vị, với người sống với nó đã gần 15 năm, dành phân nửa thời gian tuổi mới lớn của mình chạy loanh quanh đường phố, trong mắt em, Sài Gòn vẫn là một thế giới rộng lớn nhưng gần gũi, luôn cất giấu đâu đó những điều thi vị, những điều khiến ta mỉm cười tự nhủ “thì ra cũng có ở đây”. Như trên đường về buổi chiều nay, em dừng đèn đỏ ở ngã tư cạnh khách sạn New World, theo thói quen, em ngước nhìn lên cao, và lúc sau cũng có rất nhiều người nhìn lên giống em, bởi vì ở hàng cây cạnh khách sạn to lớn, hàng trăm chú chim chích choè đậu và râm ran cả một con đường. Rất nhiều lời bàn tán, nghi hoặc rằng âm thanh rộn ràng ấy là từ loa của một cửa hàng, đến khi bỗng dưng hàng loạt chú chim đồng loạt cất cánh bay lên khiến dòng người đậu xe phải ngỡ ngàng “Thành phố mình có nhiều chim đến vậy ư?” Rồi dòng người dời đi, em hoà vào dòng chảy ấy và mỉm cười chợt nghĩ, mình, mọi người ở đây, cũng như những chú chim ấy, hằng ngày vẫn đều đặn kiếm ăn, chiều đến lại túa nhau bay về nơi trú ẩn. Và Sài Gòn thu nhận tất cả. Là em, là chị hàng rong miền Trung, là anh bán mía miền Tây, là chú xe ôm tỉnh lẻ, là ông già tật nguyền nép mình ở góc đường thổi sáo xin ăn, là doanh nhân thành đạt rồi thất bại, lại đứng lên trên mảnh đất này để tìm lại thành công. Sài Gòn không chê bất cứ ai, ai cũng có thể tìm được một cuộc đời ở nơi này.

Anh biết không, trong chuyến bay đêm lần du lịch Hong Kong, trên máy bay cả đoàn đã ngủ, riêng em, em lặng lẽ ngắm khoảng trời tối đen ngoài của số. Nhìn xuống thành phố mình chỉ rực một màu vàng nhấp nháy, khi đó, em thấy cô đơn kinh khủng, cái ý nghĩ, mình chỉ là một chấm người nhỏ bé, chỉ đơn giản từ một thành phố đông đúc này và trở về với một thành phố đông đúc khác, nơi, mình chẳng thuộc về ai và cũng không có ai để níu giữ mình lại giữa dòng chảy cuồn cuộn của cuộc sống đô thị. Nhưng khi máy bay càng đến gần, dòng chảy màu vàng lại gần em hơn bao giờ hết, bất giác, em lại thấy được an ủi, an ủi khi lại được cái màu vàng ma mị ấy chở che. Em nhớ lại những đêm học tan về muộn, một mình chạy trên cầu về, nheo mắt nhìn vệt vàng của đèn đường loang trên đường vắng và thấy mình như cô bé lạc vào con đường ánh sáng, lấp lánh bảo với mình “con đừng sợ”, nhớ lại những lúc đi làm thâu đêm, đứng ở cửa sổ những khách sạn cao tầng nhìn xuống, thấy đèn đường vẫn miệt mài soi sáng cho những người lao động nghèo sì sụp ăn hủ tíu khuya, thấy mình không đơn độc trong sự mưu sinh, và sự đơn độc tủi thân vơi đi theo những tấm lưng gầy gò dần dần tản đi vào những nẻo đường đêm tối. Em chợt nghĩ, mình luôn được chào đón nơi này, nơi bao dung những con người đơn lẻ, một mình trôi trên đường để rồi một ngày may mắn, sẽ tìm được chỗ neo mình.

Em luôn thấy mình may mắn vì mình không may mắn. Em không sinh ra trong một gia đình đầy đủ, em thiếu tình thương và rất nhiều lần thấy mình nghèo. Nhưng nhờ vậy, em có thể tự nhiên ngồi bệt xuống lề đường vì mỏi chân và ngước lên những cửa hàng sang trọng sáng choang đèn và sáng choang vì những người vào đó mua sắm, bởi, khi người ta ở vị trí thấp, người ta sẽ ngước lên cao, sẽ đưa khát khao mình thêm mạnh mẽ nhưng cũng dễ dàng nhìn thấy những thứ ngang mình, hoặc, thấp hơn mình. Ở chỗ thấp hơn, em luôn ý thức được khoảng cách cao rộng mà mình phải vượt qua để được đặt chân lên chỗ cao hơn, và khi đặt chân lên nơi ấy rồi, em cũng luôn nhớ rõ mình thuộc về nơi thấp hơn mà dễ dàng mỉm cười quay lại.

Sài Gòn không chê ai và cũng không nịnh hót ai. Sài Gòn cứ ở đó, chứng kiến những thăng trầm của thời gian và của bao kiếp người. Người ta chê Sài Gòn, phê phán nó, luôn muốn rời bỏ nó để đi đến những nơi mà họ cho là “đáng sống”, nhưng rồi, có thể cay đắng cũng có thể ngọt ngào, họ vẫn cứ ở lại đây, gắn đời mình vào thành phố dễ dãi bao dung này, chẳng nhận ra từ lúc nào, nó là đã là cuộc sống của bản thân họ mất rồi, một cuộc sống tự nhiên hằng ngày như hơi thở, không thể tách rời.

Chuyện về Sài Gòn trong em là như vậy đó. Vây còn chuyện của Em và Anh thì sao?

“Sài Gòn giấu anh kĩ quá, để đến khi em tìm ra, anh đã thuộc về người ta”, em luôn bật cười khi nghe câu hát này. Thực sự thì Sài Gòn không giấu anh kĩ lắm vì em đã tìm ra anh trước khi anh thuộc về một ai khác. Nhưng rồi rốt cuộc, kết quả vẫn không thay đổi. Chúng mình tìm nhau, lại lạc mất nhau. Thế thì có khác gì không tìm ra nhau. Em sẽ tìm thấy anh chứ? Biết đâu chúng ta sẽ gặp nhau trên đường phố tấp nập, anh nhìn ra em trong hàng vạn cô gái đeo khẩu trang kín mít. Hay em sẽ nhìn ra anh trong rất nhiều tấm lưng rộng trong một buổi chợ hoa. Hay ta sẽ đi lướt qua nhau rồi tình cờ ngoảnh lại, mỉm cười một khắc rồi lại tiếp tục đi ngược chiều trên hai con đường khác. Dù là gì, trong khoảnh khắc ấy nếu duyên phận cho em và anh gặp lại nhau một lần nữa, với em nó đều đáng giá, bởi anh và em có thuộc về ai đi chăng nữa, cái khoảnh khắc ấy, sẽ thuộc về riêng chúng ta mà, phải không anh?

Và anh ạ, nếu chúng ta được gặp nhau, nếu khi đó hai ta vẫn chưa thuộc về ai cả, may mắn cho chúng ta có thêm nhiều ngày nhiều giờ để ở bên cạnh nhau. Em tin rồi chúng ta sẽ hạnh phúc.

Chúng ta sẽ có những buổi chiều vội vã hơn thường nhật để về kịp giờ hẹn, có thể em sẽ hổn hển mỉm cười xin lỗi vì tham việc nên trễ giờ, có thể anh sẽ nhắn tin xin lỗi vì việc đột xuất không về kịp. Không gặp nhau nhưng em có thể gửi hình bữa ăn khuya muộn lên facebook, tag anh vào và miêu tả “ăn chung với em nè”. Có thể chúng ta chẳng bao giờ tìm được một khoảng trời đủ rộng để em và anh nằm dài rồi thả mơ ước của hai đứa lên trời như trong phim hay có, nhưng chúng ta có thể thong thả dạo bước trên con đường hoa sữa đế nghe mùi hoa nồng nàn giữa phố thị đông người. Có thể chúng ta chẳng tìm được một chỗ ngồi yên tĩnh trong các quán cà phê cuối tuần nhưng chúng ta có thể ngồi thả chân vọc nước ở ven bờ sông ngoại ô, ngắm thành phố lên đèn và hít thở thật dài khí đêm mát lạnh. Có thể chúng ta chẳng thể nắm tay nhau dạo đường phố rực rỡ đêm Giáng Sinh chật cứng người nhưng chúng ta có thể hôn nhau ở một góc phố đèn vàng nằm sâu trong xóm đạo nhỏ. Có thể em và anh sẽ giận nhau vì những mệt mỏi cuộc sống, vì những bất đồng của hai cá thể phức tạp trong bộn bề vì mưu sinh, nhưng biết đâu trong những lần giận nhau ấy, em bỗng post status lên khi đi công tác rằng “Nhớ Sài Gòn” và anh sẽ hiểu em đang nhớ những buổi ngồi sau lưng anh lang thang, chẳng đi đâu cả nhưng chỉ để ở bên nhau, tựa đầu vào vai anh và cho nhau cảm giác, mình có nhau ở cạnh, rồi chúng ta sẽ tìm cách để làm dịu đi sự giận hờn, sẽ an ủi nhau như câu hát vẫn thịnh hành trên mạng “Tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau.”

Từng chút một, em và anh sẽ tìm được “giải pháp” cho chúng ta, em chắc mẩm và mỉm cười  

Chuyện Anh và Em sẽ như thế nhé, vì Sài Gòn dạy ta - kiên nhẫn - để yêu nhau.

Hoàng Lan

Tin tổng hợp
Theo phununews
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn