Một lần máy giặt bị hư, chồng phát hiện điều đau lòng không ngờ

Thế là Quang lao vào giặt cho xong. Xả nước rồi Quang bắt tay vào giặt. Cũng chính lúc vò đồ thế này Quang mới giật mình, thấy có gì đó trong lòng khó chịu vô cùng.

Hôm nay có một buổi tiệc mừng công của phòng Quang vì đã giành được một dự án béo bở. Mọi người ăn uống say xỉn một bữa cho cả 3 tháng trời bận rộn tối tăm mặt mũi. Quang vô tình tắt điện thoại từ lúc họp buổi chiều đến tận tối. Đi hả hê cả 3 tăng đến hơn 12 giờ Quang mới ngồi taxi về nhà, lúc này mở điện thoại lên đã thấy cuộc gọi của vợ. Quang vội lướt qua chẳng để ý. Vợ anh không điên cuồng gọi khi không nghe anh bắt máy. Anh cũng không vội vội vàng vàng gọi lại vợ khi thấy gọi nhỡ. Điều này đã quá quen thuộc với hai vợ chồng từ khoảng 2 năm nay, khi sự nghiệp của Quang ngày một khởi sắc.

Quang về đến nhà cũng là khi mẹ con Như đã ngủ say từ lúc nào. Chuyện này cũng không còn gì lạ. Những tháng Quang phải chạy đua với dự án thì hầu như anh chẳng có cơ hội gặp mặt con. Sáng anh đi từ sớm khi con vẫn chưa dậy, tối lại về quá muộn lúc con đã ngủ rồi. Và việc hai vợ chồng chẳng có chút thời gian dành cho nhau cũng do đó mà ra. Dù vậy, Nhi luôn là người vợ hiểu chuyện, chưa bao giờ trách móc hay than thở với chồng. Nhi hiểu đam mê trong công việc của Quang lớn đến nhường nào, vì vậy cô luôn cố gắng là hậu phương vững chắc nhất cho chồng. Từ việc trông con, thu xếp nhà cửa, hai bên nội ngoại đều một mình Nhi đảm đương. Quang đã luôn an tâm vì điều đó, như quá hiển nhiên với vai trò một người vợ trong gia đình là phải như thế.

Quang đánh một giấc dài ngon lành, như cho đủ đầy gần một tháng trời thức đêm. Lúc Quang tỉnh dậy thì cũng đã quá trưa. Nhớ ra hôm nay là cuối tuần, Quang đi xuống nhà tìm vợ con thì mới thấy tin nhắn của Nhi, hai mẹ con đã về ngoại ăn giỗ. Thấy Quang ngủ say quá nên Nhi không nỡ đánh thức. Nhi cũng bảo rằng sáng nay máy giặt ở nhà hư rồi, cô chưa giặt đồ cho anh được, đợi sang tuần thợ mới đến. Quang quăng tạm điện thoại sang một bên, lòng tự dưng thấy bực bội. Cũng vì sáng mai anh phải gặp khách quý, đồ đạc ưa nhìn lại không có thì thế nào đây? Quang đã định bụng thôi cứ ra hàng mua đại một bộ cho xong.

Ăn xong bữa trưa vợ đã chuẩn bị từ sáng, Quang ngồi thư thả xem phim chơi game một hồi chán chê. Đi lên đi xuống nhà cứ thấy đống quần áo bẩn là Quang lại chướng mắt. Giờ mà đợi vợ về giặt thì cái tính ưa sạch sẽ của anh sao chịu nổi? Thế là Quang lao vào giặt cho xong. Xả nước rồi Quang bắt tay vào giặt. Cũng chính lúc vò đồ thế này Quang mới giật mình, thấy có gì đó trong lòng khó chịu vô cùng. Những bộ quần áo của vợ sờn màu đến cũ kỹ, đồ lót nhiều chiếc còn rách bươm tự lúc nào. Quang chợt khựng lại, anh lau vội tay, chạy vào mở tủ quần áo của vợ.

Quang sững người, đó rõ ràng là đồ của vợ mình chứ chẳng phải là ai khác. Trong tủ đồ, Quang chẳng thể tìm thấy một bộ đồ nào mới cả, tất cả đều đã cũ đến mức sờn màu. Anh nhìn sang tủ quần áo của mình, đều tinh tươm quần áo mới đã được là ủi cẩn thận. Có gì đó ươn ướt nơi khóe mắt của Quang. Bao lâu rồi anh không mua đồ tặng vợ. Bấy lâu rồi anh không để ý vợ mình mặc đồ thế nào? Vậy mà mỗi tháng anh vẫn thản nhiên mặc đồ vợ mua, mang giày vợ tặng, thản nhiên như một điều đương nhiên.

Anh nhìn lại tủ đồ của vợ, cái hộp màu đỏ lọt vào mắt Quang, anh vội mở ra không chần chừ. Trong đó là những phiếu bé ngoan của bé Mon nhà anh hàng tháng vẫn nhận được, cả những tấm hình con sinh hoạt văn nghệ vợ anh chụp. Những năm tháng mẫu giáo đến tận bây giờ khi con đã chuẩn bị vào lớp một, tất thảy đều được vợ anh lưu giữ cẩn thận trong chiếc hộp đó. Tay anh bỗng run run sờ hình ảnh vợ và con trong ảnh. Mấy năm dài như thế cô ấy vẫn chỉ có vài chiếc váy lặp đi lặp lại mặc đi dự họp cùng con. Còn con anh, vẫn rạng ngời từng ngày lớn lên như thế, mà một lần anh cũng không nhận ra con đã sắp vào lớp một. Có gì đó trong lòng Quang đổ vỡ, từng mảnh như cứa vào lòng của một người chồng, người cha.

Quang vội cất hộp vào tủ, chạy xuống nhà cố gắng giặt cho xong đống đồ. Quang vội mặc đồ, bảo vợ cứ ở nhà ngoại, khoan bắt xe về. Quang đánh xe ô tô mất hơn một tiếng xuống tận nhà vợ. Thấy anh đến cổng, vợ anh ngạc nhiên chạy ra thảng thốt nhìn anh:

- Có chuyện gì vậy anh? Sao anh lại xuống đây?

- Thì anh xuống đón vợ và con.

- Để em và con tự về được rồi. Mắc công...

Chưa nói được hết câu thì Quang đã đẩy vợ vào nhà, rồi chào hỏi gia đình nhà vợ. Những câu trêu đùa của cả nhà sau đó dù chẳng có ý gì nhưng lại khiến anh thấy xấu hổ vô cùng. “Lâu quá mới thấy mày về vậy Quang?”, “ Mấy lần giỗ chỉ thấy vợ con mày mình ênh về mà tao nhớ mày quá”...

Đến tận chiều thì Quang xin phép cả nhà đưa vợ con về. Vừa về đến thành phố thì Quang chạy thẳng đến tiệm quần áo. Vợ anh ngạc nhiên lắm, cứ nấn ná hoài không chịu vào. Quang lôi vợ vào cho bằng được, lựa lựa một hồi cũng gần cả chục bộ. Nhi hoảng hốt ngăn chồng lại:

- Thôi anh, em có mặc gì nhiều đầu, nhà còn đồ...

- Đồ em hư hết rồi. Em không để anh mua thì anh không cho em mua cái gì cho anh nữa đâu.

Nói vậy thì Nhi mới chịu im lặng mà làm theo ý chồng. Trên đường về, Quang còn hỏi con gái bao giờ thì tựu trường, anh hứa chắc chắn sẽ đưa con đến lớp. Con bé nghe vậy mà vui lắm. Anh nhìn vợ và con mình huyên thuyên hạnh phúc mà lòng mới dịu bớt sóng gió.

Tối đó, Quang cứ ngắm vợ con ngủ cạnh bên. Anh đã từng nghĩ cuộc đời này anh phải thực hiện được ước mơ sự nghiệp của bản thân, phải có tiền có quyền thì mới sống thoải mái được. Anh quên rằng điều anh cần không phải chỉ có chức cao vọng trọng, mà còn là gia đình, là hai gia sản vô giá đang nằm cạnh anh. Anh có chức có quyền, có giàu sang cỡ nào nhưng đến cả những việc yêu vợ, thương con cũng không làm tròn thì người đàn ông như anh sống còn ý nghĩa gì?

Có những điều anh nghĩ là đương nhiên, rằng vợ anh ở cạnh anh, lo hết tất thảy mọi điều cho anh là điều không hề sai. Ngay cả việc cô ấy không than thở, trách móc cũng là lẽ dĩ nhiên. Nhưng anh quên rằng vì thương anh, vì hy sinh cho anh nên cô ấy mới làm những điều đó. Anh chỉ nghĩ đó là nghĩa vụ, là việc vợ anh phải làm mà quên luôn rằng anh cũng có nhiệm vụ làm cha, làm chồng kia.

Cuộc đời người đàn ông tự hào nhất là thành công. Nhưng định nghĩa về thành công không chỉ là có tiền tài, chức cao vọng trọng mà nó bao hàm luôn cả hai từ “hạnh phúc”. Suy cho cùng những gì anh cố gắng ngày hôm nay, có chăng cũng chỉ để gia đình sung túc hơn. Vậy hà cớ gì anh cứ rượt đuổi theo nó trong khi gia đình lại thiếu hụt yêu thương của anh. Anh cần hạnh phúc, là hạnh phúc có thể lo cho gia đình, có thể nhìn thấy vợ con hạnh phúc. Đó mới là niềm kiêu hãnh đúng đắn nhất của một người đàn ông!

 
Ngọc Thi
Nguồn Phụ nữ sức khỏe
Phụ nữ và gia Fanpage

Có thể bạn quan tâm

Gửi câu hỏi tư vấn về info@phunuvagiadinh.vn