Ngã ngửa khi phát hiện bí mật kinh tởm đằng sau chiếc quần lót mặc ngược của chồng

05/08/2015 08:13

Từ khi em mất, tôi co mình sống đơn độc cũng được 3 năm. Chưa một lần đến nhà thắp hương cho em vì không dám đối mặt với di ảnh của em.

Tôi lấy chồngkhi vừa tròn 26 tuổi đến nay đã được 3 năm. Chúng tôi có với nhau một con gái vừa tròn 14 tháng. Chồng tôi làm hành chính ở một công ty nhỏ, đồng lương ba cọc ba đồng nhưng suốt ngày thấy anh đi uống rượu tiếp khách. Suốt 3 năm qua, chồng tôi chưa từng đưa cho tôi được một đồng nào. Thậm chí, có nhiều khi anh còn hỏi xin tôi thêm để đủ tiền chiêu đãi bạn bè.

Bản thân tôi làm nhân viên bếp ở căng tin một công ty tư nhân, lương chỉ gọi là đủ sống, tằn tiệm thì cũng đủ nuôi con. Hàng tháng lĩnh lương, tôi luôn phải tính toán xem tháng này tiêu như thế nào để cuối tháng còn dư ra được vài đồng bạc phòng khi đau ốm. Trong khi chồng tôi không hề quan tâm tới những chuyện đó. Anh ấy thậm chí không biết con ăn sữa gì, học lớp cô giáo nào, giữa tháng nhà còn gạo không? Anh ấy chỉ biết đầu tháng đi tiếp khách trên huyện xuống, phải có áo sơ mi mới. Cuối tháng có hội diễn văn nghệ, phải có giày mới…

Tôi luôn nghĩ thôi thì anh vô tâm, không lo cho vợ con, nhưng anh là người tốt, thật thà, không cờ bạc, không vũ phu, thỉnh thoảng cũng biết nịnh vợ, nên âm thầm chấp nhận những tính xấu đó.

Nhưng cố gắng và nhẫn nại của tôi cuối cùng cũng bị sụp đổ bởi những bí mật kinh tởm đằng sau chiếc quần lót mặc ngược của chồng.

Sự việc xảy ra cách đây một tuần, đến giờ tôi vẫn chưa nguôi cơn giận và nỗi uất ức. Tối hôm đó chồng tôi đi uống rượu với bạn bè, đồng nghiệp từ chiều. 9 giờ tối tôi gọi điện liên tục gần chục cuộc nhưng anh không hề nghe máy. Càng gọi, tôi càng sốt ruột vì bình thường đi nhậu với bạn bè, chỉ cần vợ gọi là anh nghe sau đó khề khà nói lát nữa sẽ về.

'.  .'
Bỏ điện thoại xuống, tôi khóc như mưa. Khóc vì ấm ức và tức giận. 

Chờ đợi tới 10 giờ tối thì chồng tôi đi xe về, nhìn dáng vẻ lè nhè của anh tôi biết anh cũng uống khá nhiều nhưng chưa đến nỗi say lắm. Vì anh vẫn đi được xe về một mình. Thấy chồng về, tôi cũng mừng rỡ hơn. Tôi đỡ anh vào giường, lau mặt mũi rồi cởi quần áo giúp anh. Nào ngờ, vừa cởi xong quần dài thì tôi hoàn toàn choáng váng vì chiếc quần lót mặc trái và ngược trước ra sau của anh.

Bình thường đi uống rượu về, anh đều quấn vợ, nằng nặc đòi “hành sự”. Nhưng hôm nay anh cứ trốn trốn tránh tránh. Nhìn thấy chiếc quần lót đã trái lại còn mặc ngược của anh, tôi chỉ nghĩ đến duy nhất một trường hợp. Chắc chắn anh đã cởi quần áo ở đâu đó rồi vì men say nên không mặc cẩn thận được. Cơn ghen tuông bùng lên, tôi vỗ anh dậy nhưng anh không trả lời mà cố lăn ra ngủ, anh giả vờ như thể say lắm. Song tôi biết anh vẫn còn tỉnh táo. Nếu không tỉnh táo, sao anh có thể đi xe máy về nhà được?

Đúng lúc này thì con gái khóc, tôi đành ra dỗ cháu và cố kìm nén bực bội, tôi định sáng hôm sau sẽ truy hỏi cặn kẽ. Cả đêm tôi trằn trọc không thể ngủ được vì ấm ức và đầy suy nghĩ trong đầu. Gần sáng do mệt nên tôi thiếp đi một lúc. Nào ngờ, lúc tỉnh dậy thì chồng đã đi làm rồi. Cả ngày hôm đó tôi vẫn đem con đến lớp và đi làm. Nhưng không hề tập trung được vào việc gì, tôi gọi điện cho chồng nhưng anh gửi tin nhắn đang bận họp để từ chối cuộc gọi. Tôi gọi lại thì thấy đã tắt máy. Tôi tự hỏi, làm chân hành chính cỏn con ở một công ty bé tí như vậy thì có gì mà họp nhiều thế? Liệu có phải anh đang trốn tránh tôi?

Nhẫn nhịn mãi đến buổi tối khi chồng về, tôi hỏi thì anh trả lời, anh mặc trái từ lúc sáng đi làm, nhưng do vội nên không kịp thay. Tôi hét vào mặt anh là dối trá, mặc trái thì có thể chấp nhận nhưng mặc ngược làm sao anh lại có thể coi như không có gì cả ngày như vậy.Quần lót đàn ông thì làm sao có thể mặc ngược mà không biết được. Tôi bảo anh thử mặc ngược lại cho tôi xem. Thấy tôi ép quá, anh liền đóng sập cửa bỏ đi, trước khi ra khỏi nhà, anh nói “Em đã không tin anh thì anh nói gì cũng vô ích”.

Những lần xích mích, chỉ một câu bào chữa như vậy của anh, tôi đã vội vã tha thứ. Nhưng lần này anh đã phạm sai lầm lớn. Anh bỏ đi mà không hề mang theo điện thoại. Lúc đầu tôi không để ý tới, nhưng khi có tin nhắn đến, tôi đã mở ra xem. Chỉ là dòng tin nhắn: “Cảm ơn anh, em rất thích. Bao giờ anh đến em mặc cho anh xem”. Tôi dùng máy của chồng gọi ngay cho số điện thoại đó, người bắt máy là một cô gái. Nghe giọng nói ỏn ẻn thì tôi đoán chắc vẫn còn nhỏ tuổi. Vừa kết nối, cô gái đó đã nói liên thanh nào là cảm ơn chồng tôi về chiếc váy và đôi giày mới rồi là cô ấy thích như thế nào. Sau đó liên tục hỏi bao giờ chồng tôi đến? Đêm qua về nhà sao không nhắn tin lại cho cô ấy, nay gọi lại tắt máy?

Đến lúc này tôi mới lên tiếng, tôi phải kìm lửa giận lắm mới không quát tháo mắng chửi cô gái đó một trận tơi bời. Tôi nói chị là vợ của người yêu em, hôm qua anh ấy lấy trộm tiền mua sữa cho con chị giấu trong cái tất dưới đáy tủ để mua váy và giày cho em. Nay con đói không có gì ăn nên anh ấy đang phải đixin sữacho con. Tôi chưa nói hết, cô gái đó đã tắt vội máy.

'.  .'
Một tuần nay tôi sống với chồng nhưng luôn lờ anh đi như không nhìn thấy

Bỏ điện thoại xuống, tôi khóc như mưa. Khóc vì ấm ức và tức giận. Hóa ra chồng tôi lấy tiền đi mua đồ cho người tình, nhưng anh để mẹ con tôi sống khốn khổ, thiếu thốn. Anh sẵn sàng tặng người ta đồ đắt tiền trong khi tôi nửa năm nay không dám mua một cái áo mới. Anh còn mặt dày xin tiền tôi để mua quà cho nhân tình.

Tôi không biết anh đã quen cô gái này bao lâu, hai người đãlên giườngbiết bao lần rồi, nhưng tôi biết, từ khi lấy nhau đến giờ, anh chưa từng cho tôi sống tốt một ngày nào. Chưa từng chăm lo cho vợ con, chưa từng mua cho tôi cái gì.

Tôi muốn làm ầm lên, muốn cho tất cả mọi người biết bộ mặt giả dối vàbí mật kinh tởmcủa anh. Tôi biết, chỉ cần tôi ầm ĩ lên, chắc chắn anh sẽ mất việc. Lúc đó, anh sẽ còn thê thảm hơn bây giờ.

Một tuần nay tôi sống với chồng nhưng luôn lờ anh đi như không nhìn thấy, mặc anh đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Anh đã quỳ xuống xin tôi tha lỗi, thề hứa lần sau sẽ không tái phạm. Nhưng làm sao tôi có thể tin anh được nữa, làm sao tôi có thể coi như không có chuyện gì xảy ra? Ly hôn với anh, tôi lo lắng con gái cảm thấy thiếu thốn tình cảm của bố. Nhưng không ly hôn, tôi chỉ cảm thấy ghê tởm khi sống với người chồng nghèo rớt mồng tơi mà đã đổ đốn đòi nuôi dưỡng gái trẻ bên ngoài. Tôi nên làm như thế nào đây? Mong mọi người cho tôi lời khuyên trong lúc túng quẫn này.

Chán cảnh mẹ chồng nàng dâu suốt ngày tìm cách “trả đũa” nhau
Người ta nói khác máu thì tanh lòng, quả đúng không sai. Tôi chán cảnh mẹ chồng nàng dâu suốt ngày tìm cách trả đũa...
XEM TIẾP
Chán quá chồng tôi chỉ thích bám váy vợ, mệt mỏi và ức chế không biết giãi bày cùng ai
Người ta lấy chồng để nương tựa, đỡ đần, cùng nhau xây dựng hạnh phúc. Còn tôi chán quá, chồng tôi chỉ thích bám váy...
XEM TIẾP
Vì sao chồng chán yêu dù vợ vô cùng nóng bỏng và khiêu gợi?
Với cánh mày râu, tình dục không chỉ là nhu cầu bản năng mà còn là một điều tuyệt vời muốn khám phá từ người...
XEM TIẾP
Ngày: 26/04/2018
Đơn vị: VNĐ
Mặt hàngGiáTỉnh/TP
Cá lóc đồng (kg) 130,000TP.HCM
Giò heo (kg) 78,000TP.HCM
Tim heo (kg) 160,000TP.HCM
Cá rô (kg) 130,000TP.HCM
Trứng cút (kg) 17,900TP.HCM
Bò viên gói 500g (gói) 86,600TP.HCM
Đầu cá Hồi làm sạch gói 500g (gói) 49,600TP.HCM
Giò thủ gói 200g (gói) 25,700TP.HCM
Xúc xích gói 500g (gói) 45,200TP.HCM
 Hành lá nguyên cây (kg)  24,000 TP.HCM
 Hành Paro (kg)  15,000 TP.HCM
 Hành tây (kg)  13,000 TP.HCM
 Lá hẹ (kg)  17,000 TP.HCM
 Húng cây (kg)  19,000 TP.HCM
Húng lũi (kg) 17,000 TP.HCM
Húng quế (kg) 18,000TP.HCM
Khế (kg) 32,000TP.HCM
Khổ qua (kg) 16,000TP.HCM
Khoai lang (kg) 22,000TP.HCM
Khoai môn (kg) 34,000TP.HCM
Khoai môn gọt vỏ (nguyên củ) (kg)43,000TP.HCM
Khoai tây (kg) 13,500TP.HCM
Khoai tây đà lạt (kg) 13,500TP.HCM
Lá dứa (kg) 10,000TP.HCM
Lá giang (kg) 35,000TP.HCM
Me chua (kg) 28,000TP.HCM
Mồng tơi (kg) 12,000TP.HCM
Mướp hương  (kg) 13,000TP.HCM